Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt – Chương 2

Tiên hiệp kỳ duyên chi Hoa Thiên Cốt

 

Cuốn một – Vạn Phúc máu lãnh trầm dã biểu

Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy thượng hoa điên

 

Chương hai: Củ cải xếp hàng

 

Editor: Hoa Trà Trong Gió

Ở trên đường lang thang đã hơn hai tháng. Thật vất vả mới đi đến chân núi. Nghỉ ngơi một đêm, liền hướng lên núi đi tới. Bất đắc dĩ như thế nào cũng không lên được ngọn núi chỗ cao nhất. Rõ ràng ở trước mắt, nhưng lại cứ vòng vo tại chỗ.

Chẳng lẽ gặp quỷ đánh tường rồi ? Nàng vốn mù đường, bất kể người chỉ đường nói bao nhiêu cặn kẽ, cho dù đem bản đồ cho nàng, nàng cũng vẫn lạc đường. Hơn nữa buổi tối không thể đi trên đường, ban ngày lại gặp quỷ đánh tường, phải đi đến bao giờ mới đến Mao Sơn ?

Nhưng là ở trên chân núi vòng vo tới lui rất nhiều ngày. Từ hai đỉnh ngọn núi đến ba đỉnh ngọn núi, từ nơi này đội lên cái kia động, rõ ràng đỉnh núi ở ngay trước mắt, nhưng là nàng không thể đi lên.

Hoa Thiên Cốt đưa mắt nhìn về phía xa. Núi non trùng điệp, khắp nơi đều là một màu xanh ngắt, không có người ở. Mao Sơn đỉnh cao cao vững chãi như một chiếc đầu rồng xanh biếc, trôi lơ lửng giữa mịt mờ mây khói.

Ai, thần tiên a, các ngươi đến cùng là trốn ở nơi nào a ? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mới vừa rồi còn tràn ngập ánh nắng, đột nhiên lại thay đổi âm u. Đưa tay ra, phát hiện mưa phùn rả rích. Chung quanh vẫn là cây, đột nhiên lại có chút mờ ảo không rõ.

Hoa Thiên Cốt mặc áo choàng màu xanh, đầu tóc cao giả nam hài để hành trang, còn mang đấu lạp (*), bên trái mang theo bọc quần áo, tay phải cầm một nhánh cây làm gậy chống, trên người khoác áo da chó vẫn như hình với bóng, bên hông đeo một lưỡi hái cũ nát. (Đấu lạp: một loại mũ rộng vành có vải phủ bên ngoài để che mặt, giống như trong phim kiếm hiệp người ta hay đội ấy)

Mưa từ từ lớn lên. Trên mặt đất bùn nhão dính vào giày, khiến cho bước chân càng thêm gian nan. Không được, mệt mỏi quá ! Hoa Thiên Cốt ngồi dưới một đại thụ tránh mưa nghỉ ngơi. Nàng ban ngày lên đường, buổi tối tận lực tìm chùa miếu, nhà nông hoặc chuồng ngựa lữ điếm để nghỉ chân. Sợ là ở nơi hoang dã, không dễ tìm được chùa miếu đổ nát, đành bò lên cây ngủ.

Mặc dù có mấy lần gặp quỷ hay bị quỷ áp giường, nhưng may mắn còn có phật châu cùng ở trong miếu cầu nguyện, nàng cũng bảo vệ được mình. Hơn nữa, nàng biến hồn phụ thân vẫn ở bên cạnh bảo vệ nàng. Chẳng qua, gần đây quỷ mị ngày càng lợi hại, so với tiểu quỷ ở sơn thôn mạnh hơn nhiều. May là Mao Sơn linh khí mạnh, nàng mặc dù chuyển động mấy ngày nay, ban ngày hay là buổi tối cũng không gặp gỡ phiền toái gì.

Móc ra bánh bao ăn một ngụm lớn, cho tới bây giờ, nàng cũng chỉ nghe mọi người trong miệng truyền nói gì về Mao Sơn đạo sĩ bắt quỷ diệt yêu, cũng không biết có phải hay không sự thật. Trong truyền thuyết có thật là lợi hại như thế ? Trên người nàng cũng không có bao nhiêu bạc, chưa đóng nổi bao nhiêu học phí. Không biết những đạo sĩ kia có thể hay không thu một nữ oa làm đồ đệ ?

Mưa từ từ tạnh. Hoa Thiên Cốt tiếp tục đi về phía trước. Mới vừa qua mưa, trong rừng cây cỏ xanh hỗn hợp với mùi bị bùn đất. Trời bắt đầu trong, ven đường hoa cỏ hứng sương cũng phát ra ánh sáng. Hoa Thiên Cốt tâm thần sảng khoái dừng lại, ngồi xổm xuống mở to hai mắt nhìn, cố gắng nhớ tên loại hoa này. Nàng từ nhỏ yêu hoa thành si, bất đắc dĩ, hoa qua tay nàng trong nhát mắt tàn úa, hóa thành tro bụi. Cho nên nàng trước giờ chỉ có thể xem, không thể đụng. Buồn bực vô cùng !

Mỗi lần thấy hoa, trong lòng nàng lại mềm mại. Suy nghĩ nhiều, lấy tay chạm vào cánh hoa màu trắng ngà. Cúi đầu, dùng mũi ngửi ngửi. Chỉ cảm giác răng môi mình trong lúc đo tràn đầy mùi hoa thơm ngát, tâm tình lại đột nhiên tốt lên.

Chợt đứng lên, cũng không đề phòng trời mưa đất trơn, không cẩn thận từ trên sườn dốc té xuống. Nàng theo phản xạ đưa tay lên chụp lấy cây cỏ trên mặt đất, bốn phía một mảng lớn hoa trong nháy mắt nám đen. Hoa Thiên Cốt nhìn mình vừa làm chuyện xấu, tâm trĩu xuống.

Phía dưới mặc dù không cao lắm, ngã vào trong bụi cỏ khẳng định là bị một thân tổn thương. Nàng cố gắng vịn cành bò lên. Dưới chân vừa trợt, toàn bộ bùn đất xốp sụp xuống. Hoa Thiên Cốt luôn cuống tay chân dẫn lên một thứ gì đó. Sau đó, dùng lực đạp một cái, bò lên.

Vỗ vỗ trên người bùn, quay đầu nhìn lại. Thứ vừa dẫm phải, rõ ràng là một khối xương ống chân trắng hếu. Còn có một số bộ phận xương từ trên dốc rơi xuống, lăn vào trong bụi cỏ.

‘’A Di Đà Phật, A Di Đà Phật…’’ Hoa Thiên Cốt trong lòng rét run. Hài cốt này có lẽ là người nào đó ở nơi hoang dã bị tặc nhân hãm hại, sau đó tùy ý vứt bỏ, rồi bị dã thú ăn hết a. Mặc dù có chút sợ hãi, nhưng vẫn là từ trên sườn dốc trợt xuống. Đem hài cốt một chút một chút thu thập gọn, dùng bao quần áo bọc lại, rồi đào một cái hố không sâu không cạn để chôn xuống, đặt một tấm gỗ cắm trên mộ phần.

‘’Ngươi tên gì ? Thôi thì viết người vô danh vậy. Ách… năng lực ta cũng có hạn, không có hòm mỏng quan tài, chỉ có thể miễn cưỡng giữ nguyên quần áo chôn cất ngươi. Tốt xấu gì cũng có mộ, ngươi không cần làm cô hồn dã quỷ. Ngươi trên trời có linh, không nên trách tội vãn bối hôm nay dẫm lên trên hài cốt của ngươi. Ta là không cẩn thận a ! Náy cái bánh bao cúng ngươi, ngươi ăn no rồi sớm đi đầu thai a…’’

Hoa Thiên Cốt dùng dao nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo khắc mấy chữ lên ván gỗ, sau đó xá lạy, xoay người tiếp tục tìm đường lên núi.

Chỉ là cho đến khi trời sắp tối, vẫn không tìm được. Nàng không thể làm gì khác hơn là trở về trong động hai ngày trước nghỉ ngơi. Đốt một đống lửa, gặm lương khô cứng ngắc, trong lòng không khỏi cảm thấy nản chí. Trên núi này thật sự có đại sĩ cùng thần tiên sao ? Tại sao chính mình tìm không được đâu ? Ngay cả ngọn núi cũng không thể đi lên ! Ai…

Dùng nhánh cây, bụi cây chặn lại cửa động, ban đêm vẫn không thể ngủ được. Có chút gió lay liền thức tỉnh. Mãi cho đến nửa đêm, cũng chưa thể ngủ được. Mơ mơ màng màng thấy có người đi vào, đứng bên giường của mình, là một thiếu niên mặc trang phục đạo sĩ.

“A, rốt cục tìm thấy ! Xin đạo trưởng hãy thu ta làm đồ đệ!” Hoa Thiên Cốt vội vàng quỳ xuống mặt đất.

Thiếu niên lắc đầu: “Mau dậy đi! Ta hôm nay cố ý đến tạ ơn ngươi. Nếu không phải do ngươi, ta còn không biết phải ở trên núi này phiêu đãng bao lâu nữa.”

Hoa Thiên Cốt sắc mặt trắng bệch: “Ngươi… Ngươi là cái kia ban ngày…”

Thiếu niên mỉm cười gật đầu: “Ngươi không phải sợ. Ta đến tạ ơn, tiện thể còn muốn nhờ ngươi giúp ta một việc.’’

“Giúp, giúp cái gì ?’’

“Ta muốn nhờ ngươi đưa cho sư phó của ta chút di vật.’’

“Hắn là đạo sĩ ở Mao Sơn sao ?’’

“Không phải ! Ta không phải là đệ tử Mao Sơn, là đệ tử của Lao Sơn. Ta gọi là Lâm Tùy Ý, vốn tháng trước sư phụ để cho ta đến Mao Sơn gặp Thanh Hư đạo trưởng đưa một vật. Nhưng trên đường bị đại ma đầu Xuân Thu Bất Bại chặn lại, chẳng những đoạt mất đồ, còn dùng pháp lực phá hủy thân thể ta. Ta hy vọng ngươi nếu có thể tìm thấy Thanh Hư đạo trưởng, liền đem chuyện này nói cho hắn, xin hắn chuyển cáo cho sư phó của ta. Lão nhân gia ông ta bây giờ nhất định còn đang chờ ta về đâu !’’

“Nga, nha…’’ Hoa Thiên Cốt gật đầu lia lịa, “Nhưng… nhưng là ta muốn làm sao mới có thể thấy được Thanh Hư đạo trưởng ? Ta đến đây đã nhiều ngày, tìm không được đường lên núi.’’

“Ngươi đến Mao Sơn bái sư sao ?’’

“Đúng vậy.’’

“Một cô bé cũng muốn trảm yêu trừ ma sao ? Ta chưa từng nghe nói Mao Sơn có thu nữ đệ tử !’’

“Ta cũng không phải muốn trảm yêu trừ ma. Chỉ cần những thứ đó cách ta xa xa một chút, đừng đến quấy rầy ta là được rồi.’’

“Mùi của ngươi đúng là rất kì quái ! Chỉ là pháp lực của ta còn thấp, chưa thể nhìn ra chỗ nào không ổn.’’

“Ngươi có thể nói cho ta biết đường lên núi như thế nào không ?’’

“Đúng là rất phiền toái ! Trên người ngươi một chút pháp lực cũng không có, không mở được mật kính. Mà gần đây không hiểu tại sao, các môn phái cũng là một bộ giống như đón địch. Mao Sơn từ đỉnh đến chân, đều có phòng giữ dày đặc, nơi nơi đều là phù chú, cho nên ta ở trong này du đãng đã gần một tháng cũng chẳng thể nhích tới gần nửa điểm. Cũng chẳng biết xảy ra chuyện gì. Ta đoán là vật mà sư phụ đưa ta chuyển giao cũng có liên quan. Nhưng hắn cũng chẳng nói gì với ta. Ta bây giờ không có cách này giúp ngươi lên núi.’’

“Cũng chưa có người từ trên núi xuống sao ?’’

“Bình thường sẽ có, nhưng gần đây một tháng cũng không nhìn thấy. Không biết Thương Khung Vạn Phúc Cung đã xảy ra chuyện gì. Có thể các đạo trường cũng chắn thuật phi thân, đằng vân ngự kiếm, trực tiếp đi bộ đi !’’

“Ta đây phải làm sao bây giờ ?’’

“Ta cũng không biết, nếu không ngươi đi Lao Sơn đi ! Trực tiếp nói cho sư phó của ta, cũng có thể xin hắn để hắn thu ngươi làm đồ đệ. Hắn thích những thứ mềm, thích ăn đậu hũ. Ngươi chỉ cần không ngừng van xin, hơn nữa cầm rượu cùng đậu hũ thúi đến hối lộ hắn, không sợ hắn không đáp ứng !’’

“Oa ! Ngươi thật rành a !’’

“Ha ha, ta vốn lười biếng, hay bị phạt, mỗi lần đều như vậy mới có thể vượt qua kiểm tra. Cho nên cũng không có học nhiều mấy thứ kia. Sớm biết nên học nhiều một chút, có lẽ cũng không có bị Xuân Thu Bất Bại giết chết như vậy…’’

“Ngươi… Ngươi đừng thương tâm. Ta sẽ cố hết sức giúp ngươi. Nhưng ta vẫn muốn đến Mao Sơn. Đó là lời dặn dò của cha ta trước lúc chết. Không còn biện pháp nào khác sao?”

“Có! Nghe nói ở trong Ngọc Ca Thành cách nơi này không xa, có một chỗ gọi là Dị Hủ Các. Tương truyền mỗi một Dị Hủ Quân đều tinh thông bí thuật. Chỉ cần ngươi có thể giao ra thật nhiều thù lao, có thể biết bất kỳ chuyện gì ngươi muốn biết. Ngươi đi tìm Dị Hủ Quân, hắn nhất định biết như thế nào lên núi. Ngươi ở đây cứ loạn chuyển như con ruồi cũng không có biện pháp!”

“Thật sao? Tốt lắm, ngày mai ta sẽ xuống núi tìm hắn.”

“Hảo, vậy thì nhờ ngươi…”

“Ân, ngươi yên tâm an nghỉ…” Hoa Thiên Cốt vừa lau mồ hôi vừa vẫy tay chào hắn.

Trong nháy mắt, thiếu niên liền không còn bóng dáng. Hoa Thiên Cốt thở dài một hơi, liền ngã xuống tiếp tục ngủ.

.*.

Hai ngày sau, Hoa Thiên Cốt đứng ở đường cái trung tâm Ngọc Ca thành, trợn mắt hốc mồm nhìn đột ngũ đứng đầy đường hình chữ “Chi”. Hạng người gì cũng có. Từ quan to hiển quý đến tên khất cái đầy tớ. Mỗi người trong tay cũng mang theo một rổ củ cải.

Hoa Thiên Cốt im lặng thêm tò mò kéo một vị đại thúc miệng méo hỏi thăm đường đến Dị Hủ Các. Miệng méo đại thúc tà mắt nhìn nàng.

“Ngươi đến tìm Dị Hủ Quân để giải quyết vấn đề a? Ngươi cứ đi thẳng theo đội ngũ này, đến phía trước lại rẽ cong, đội ngũ cuối cùng lầu các chính là!”

Hoa Thiên Cốt cằm thiếu chút nữa không rớt xuống: “Người người như vậy là đến tìm Dị Hủ Quân giải quyết vấn đề sao?”

“Đó là dĩ nhiên! Cõi đời này có bao nhiêu người gặp được phiền toái cần phải trợ giúp a! Ngươi cho rằng chỉ có một mình ngươi sao?”

“Vậy tại sao mỗi người đều mang theo một giỏ củ cải?”

“Ngươi cho rằng ai cũng có thể gặp Dị Hủ Quân sao? Như vậy chẳng phải là muốn bận rộn chết? Không chỉ là hỏi hắn vấn đề phải trả giá thật nhiều, gặp hắn một lần cũng cần trả giá rất cao. Mà giỏ củ cái chính là như vậy. Ta nói với ngươi a, Mỗi lần hắn muốn đồ yêu cầu cũng khác nhau. Lần trước là rau cải trắng, gần đây Dị Hủ Quân lại mê ăn củ cải. Kết quả là chung quanh phương viên bán kính trăm dặm, củ cải đều bán hết. Nhưng có thể khiến cho Dị Hủ Quân vừa lòng củ cải lại loe ngoe chẳng có mấy cái, nhìn thấy được hắn thì càng ít nữa. Những cái kia đại gia có tiền từ xa đến cố ý mang theo tốt nhất củ cải, cũng đành phải xám xịt quay về!”

“Sẽ không có người nào cố ý lẻn vào gặp hắn sao?”

“Đồ ngốc! Ngươi cho rằng Dị Hủ Các rất dễ dàng lẻn vào a? Ngay cả Hoàng Đế lão tử tới cũng chỉ còn cách mang theo củ cải mà xếp hàng thôi! Cũng không biết vì nguyên nhân gì. Dù sao khắp thiên hạ bất kể môn phái, ngọi người tựa hồ cũng rất kiêng kị Dị Hủ Các.”

“Nga. Ta bây giờ cũng phải đi tìm củ cải sau đó mới đến xếp hàng đúng không?” Hoa Thiên Cốt vừa quay đầu liền phát hiện phía sau bọn họ đã đứng rất nhiều người, đội ngũ di động cũng rất nhanh.

“Đúng! Nhưng củ cải tốt chung quanh đây cũng đã bán sạch. Dân chúng trong nhà cũng đã bị thu mua xong. Ngươi đến Nhạc Hòa Đường bán nước trái cây rau dưa lớn nhất thành xem một chút, hẳn là còn có bán. Bất quá nếu dư lại cũng sẽ không ngon, hơn nữa rất đắt tiền. Ngươi mua cũng chỉ uổng phí!”

“Như vậy a… Ngọn núi chung quanh đây có củ cải hoang sao?”

“Ngươi muốn tự đi đào a? Ngươi tuổi nhỏ như vậy cũng muốn chạy lên núi sao? Phụ cận núi dã thú rất nhiều!”

“Không sao không sao! Ta chỉ có ba khúc xương hai lạng thịt, cọp thấy còn không nhất định ăn ta đầu!”

“Ngươi đi hướng tây bên kia. Bên kia núi có lẽ có!”

“Nga, hảo, tạ ơn đại thúc a!” Hoa Thiên Cốt vừa đi hai bước liền xoay đầu lại, nhịn không được hỏi, “Đại thúc, ngươi muốn hỏi Dị Hủ Quân chuyện gì nha?”

“Ta? Ta muốn hỏi kẻ nào sát ngàn đao đem con bò duy nhất của nhà ta trộm mất! Nếu bị ta biết rồi, ta muốn cho hắn đẹp mắt!”

Ách, Hoa Thiên Cốt lau mồ hôi cười gượng hai tiếng, sau đó xoay người rời đi. Chuyện này hẳn là phải đi tìm quan huyện đi? Dị Hủ Quân thật đúng là đáng thương a, mỗi ngày bận rộn như vậy thì sống làm sao? Người sợ nổi danh, heo sợ mập, lời này thật đúng là một chút cũng không sai a!

Ở Tây Sơn chuyển đông chuyển tay, cuối cùng tìm được mấy cây củ cải, Hoa Thiên Cốt cẩn thận đào lên. Bởi vì là cây dại nên hơi nhỏ, nhưng trắng trắng mềm mềm. Tùy tiện lau hết bùn đất trên quần, bỏ vào miệng, vừa giòn vừa ngọt. Buồn cười nhất là nàng còn đào ra một ít gốc nhân sâm. Nhìn qua giống như củ cải, cắn một cái. Phi phi phi, tuyệt không ăn ngon, tiện tay liền ném.

Hoa Thiên Cốt ở bên cạnh dòng suối nhỏ rửa sạch. Bởi vì không có rổ nên dùng y phục bao lấy, chạy đi xếp hàng. Lúc này sắc trời đã tối, cơ hồ không còn mấy người.

Hoa Thiên Cốt nhìn thấy một lục y nữ tử đang kiểm tra củ cải trong giỏ mọi người. Sau đó không nhịn được phất tay một cái, ý bảo không hợp lệ, lần sau quay lại.

Đến phiên Hoa Thiên Cốt, nàng khẩn trương đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi. Cẩn thận lấy củ cải bọc trong áo cho người nọ nhìn.

Nàng kia cũng không có nhìn xủ cải, quay sang đánh giá Hoa Thiên Cốt một lúc lâu, sau đó nói khẽ cái gì đó với hồng y nữ tử bên cạnh. Nàng kia liền vội vàng chạy vào.

“Củ cải này có thể được sao?” Hoa Thiên Cốt sợ hãi hỏi. Lục y nữ tử này ngũ đại tam thô, so với bình thường nam nhân còn cao lớn hơn, một đôi chân to cơ hồ bằng chiều cao của nàng. Lớn lên kì thật cũng không xấu, nhưng bộ dáng có chút hung tợn.

“Làm sao nhỏ như vậy? Đây là củ cải hay là củ tỏi a?”

Hoa Thiên Cốt vội vàng giải thích: “Nhưng rất ngọt !’’

Lục y nữ tử cầm lấy nếm một ngụm: “Một mình ngươi đào ?’’

“Đúng vậy, ở trên ngọn núi phía tây kia!’’

“Ngươi cũng thật là lợi hại, chạy đến bãi tha ma đào củ cải. Bất quá bởi vì có huyết nhục người chết tẩm bổ nên củ cải mùi vị thật đúng không sai !’’

A ? Hoa Thiên Cốt bị sợ hãi đến mức thiếu chút nữa không ném toàn bộ củ cải lên mặt đất. Đột nhiên có cảm giác buồn nôn.

Không so đo phía sau một chuỗi ánh mắt muốn giết nàng, bình tĩnh đi về phía trước. Nàng vốn tưởng rằng một Dị Hủ Các tràn đầy thần bí hẳn là phải ở trong rừng thiêng nước độc, thế ngoại đào nguyên. Không ngờ chẳng những nằm giữa phố xá sầm uất, hơn nữa còn gọn gàng tráng lệ. Bình phong, đình viện, núi đá, hành lang, khắp nơi u nhã nhã trí, lan can khắc hoa, hồ sen tươi đẹp… Hoa Thiên Cốt cho tới bây giờ chưa từng đến nơi nào xinh đẹp như vậy, liền không khỏi chậm cước bộ, không ngừng nhìn quanh. Cô gái dẫn đường phía trước sắc mặt vội vã cũng không có lưu ý nàng có đuổi kịp hay không. Đến khi Hoa Thiên Cốt phản ứng lại, mới nhận ra mình đã lạc đường.

Xong, nơi này lớn như vậy, mình đi đến chỗ nào rồi ? Hoa Thiên Cốt ở trên cửu khúc hành lang thấp thỏm bất an tìm kiếm người dẫn đường cho mình. Phát hiện thấy tòa nhà lớn như vậy, thế nhưng một người cũng không có. Tất cả các phòng đều đen nhánh.

Nàng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Loanh quanh một cái tháp xiêu xiêu vẹo vẹo giống như lầu các, phái hiện chỉ có cửa lầu hai là nửa khép, bên trong có yếu ớt ánh sáng.

“Có người sao? Có người ở sao?” Nàng lớn tiếng hô, nhưng nửa điểm hồi âm cũng không có.

Từ từ hướng phía lầu các kia đi tới, đột nhiên thân thể bị tia chớp đánh trúng, tê dại, thiếu chút nữa liền đứng không vững. Cúi đầu nhìn bốn phía màu vàng lóng lánh trên mặt đất, dĩ nhiên lại là một bản vẽ ngũ hành bát quái khổng lồ. Mà bản thân tựa hồ không cẩn thận liền đạp vào. Một cái chân ở bên ngoài, một cái chân ở bên trong chần chờ, phát hiện thân thể cũng không có gì khó chịu, liền tiếp tục đi vào bên trong.

Chẳng lẽ Dị Hủ Quân ở trên lầu ?

Kiên trì bước đến phía trước, nàng cẩn thận bước lên thang lầu. Lầu các lâu năm không tu sửa, mỗi bước đi đều phát ra kẽo kẹt tiếng vang giống như muốn sập đổ lập tứ. Hoa Thiên Cốt tim đập thình thịch.

Rốt cục đến cánh cửa phía trước. Hoa Thiên Cốt ho khan một tiếng, nhỏ giọng hỏi: “Có người ở sao ?’’

Như cũ không có ai trả lời. Hạ quyết tâm, đẩy cửa đi vào. Sau đó liền phát ra một tiếng thét so với gặp quỷ còn đáng sợ hơn, phá vỡ bầu trời đêm.

Nàng phát hiện, trong phòng khắp nơi đều là đầu lưỡi treo bằng sợi dây màu đỏ !

.*.

Categories: Hoa Thiên Cốt | 4 phản hồi

Hoa Thiên Cốt – Chương 1

Hự… Ta sai lầm rồi *gào khóc* Ta không nên hứa 5 chương truyện này!!! Một chương dài chết người a~~~~

Hé hé, sr bà con nhé! Ta xin phép xù truyện này a~~~

 

Tiên hiệp kỳ duyên chi Hoa Thiên Cốt

 

Cuốn một – Vạn Phúc máu lãnh chìm dã biểu

Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy thượng hoa điên

 

Chương một: Thủy quỷ cản đường

 

Editor: Hoa Trà Trong Gió

 

Warning: 16+ 

Trời không có sao, càng không có trăng sáng. Đen nhánh như một cái lỗ thủng to, làm cho người ta có chút điên đảo không rõ, tựa hồ trượt chân sẽ rơi xuống đó.

 

“Nam mô A Di Đà Phật, nam mô A Di Đà Phật…” Một đứa bé mười hai mười ba tuổi cô đơn một mình trên đường cấp tốc đi.Tayphải nắm lấy một chuỗi hạt châu liên tục niệm, tay trái mang theo giấy cùng đèn lồng.

 

Nói nàng đi, không bằng nói là đang chạy. Bởi vì những thứ đó một mực đi theo sau nàng, chỉ là do phật châu nên không dám đến gần quá. Chung quanh đen nhánh, chỉ thấy được đèn lồng lấp lánh như ma trơi giữa không trung không ngừng phiêu di. Khắp nơi yên tĩnh đến mức quỷ dị, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng côn trùng kêu cũng không nghe được.

 

Lập tức sẽ vào thông, trong thôn là tốt nhất. Đứa trẻ không ngừng nhắc mình tỉnh táo, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh tý tách rơi.Tayphải đem áo choàng làm bằng da của tám con chó đen phủ kín thân thể, cố gắng không để cho mùi cơ thể của mình tản mát ra nhiều hơn.

 

Nhưng đi tới đầu thôn, đứa trẻ vẫn sững sờ đứng ở đó. Một nữ nhân cầm cây dù đứng trên cầu đối diện nàng, trên mặt ô thêu hoa đào hồng đến chói mắt. Quần áo màu trắng cũng toàn là hoa đào. Ô cầm rất thấp, không nhìn thấy mặt. Rõ ràng là nóng bức đến mức buồn bực, không có một chút gió, nhưng váy áo kia không ngừng tung bay.

 

Đứa trẻ bị dọa cho sợ đến mức đứng ở chỗ này, hai chân run lên. Xong! Gặp quỷ cản đường…

 

“Nammô A Di Đà Phật…” Nàng tiếp tục thấp giọng niệm, nghiêng thân thể muốn từ cầu bên kia đi qua, cúi đầu làm bộ như không nhìn thấy gì. Lại phái hiện trong chớp mắt, thứ đó liền đứng trước mặt nàng. Giày trắng thêu tinh xảo dính đầy bùn, bên chân phải một bãi nước, còn có rong rêu xanh biếc cùng xác vật. Lúc này nàng mới nhìn rõ, làn váy kia không phải là hoa đào, mà là nhuộm đầy máu tươi!

 

Đột nhiên, đèn lồng trong tay vốn là ánh sáng màu vàng ôn nhu bắt đầu từ màu xanh quỷ dị biến thành màu đỏ, giống như là bị nhuộm qua máu. Trong không khí tràn đầy mùi máu tanh hôi gay mũi cùng mùi nước sông.

 

“Nammô A Di Đà Phật…” Kiên trì đem phật châu giơ lên phía trước, nữ quỷ kia lui lại hai bước. Đứa trẻ vừa đi tới hai bước, nữ quỷ kia cũng lui lại hai bước. Đến đầu cầu, lại nghe thấy một trận tiếng cười khiến người ta sởn gai ốc.

 

Dù rơi xuống, khuôn mặt nữ quỷ rách ra, tứ chi gãy làm vô số đoạn, phảng phất như bị người ta chém nát, trên đất toàn là máu cùng giòi bọ.

 

Đứa trẻ bị dọa sợ đến mức thiếu chút nữa ném phật châu trong tay cùng đèn lồng, muốn chạy như chân lại không chạy nổi.

 

Lại thấy có một thứ đồ tròn trịa nhanh như chớp từ dưới ô lăng ra ngoài, quấn đầy tóc dài màu đen, dĩ nhiên là đầu của người đàn bà kia. Đứa trẻ toàn thân như bị đóng băng, nửa điểm cũng không nhúc nhích được. Một thanh âm không ngừng từ dưới đáy lòng la, chạy mau chạy mau, nhưng cũng chỉ là bất động đứng một chỗ.

 

Da đầu bóng loáng, lăn một đoạn, đụng vào lan cầu thì bắn ngược trở lại, lập tức cọ vào chân dứa trẻ. Nàng sợ đến mức thiếu chút nữa ngã xịu lơ xuống đất.

 

Dừng lại một chút, đứa trẻ nhìn chằm chằm cái đầu bất động bên chân, tim muốn nhảy ra ngoài. Lại thấy đột nhiên, cái đầu kia lật lại, quay tới, đứa trẻ lúc này mới nhìn thấy mặt của nàng. Trên mặt đen thui hai cái động lớn, ánh mắt bị teo nhỏ lại. Một con ngươi không biết rơi ở đâu, một cái còn lại dính với một chút mạch máu, thần kinh cùng những thứ khác giắt trên mặt, lúc ẩn lúc hiện. Con ngươi trắng bóc còn thật nhanh chuyển động, hướng về phía trước nhìn nàng chằm chằm. Môi giống như là bị cá sông cắn nát, không trọn vẹn khẽ run run làm như muốn hướng nàng nói gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng giống như gió thổi vào cửa gỗ, cạc cạc tiếng vang.

 

Đứa trẻ nhịn xuống cảm giác muốn nôn mửa, vượt qua cái đầu kia chạy về phía trước, bất chất dẫm phải tay chân đã bị cụt thương ở trên đất. Trong lúc bất chợt, chân bị bắt chặt, là một đoạn tay phải. Ngón tay ở trong nước ngâm lâu, thối nát mà trắng bệch, nơi cánh tay bị mất thịt có thể nhìn thấy um tùm xương trắng.

 

Hoảng sợ, phát hiện cái đầu kia thật nhanh bắn về phía mình, mở miệng muốn cắn bắp chân đùi phải, đau nhức càng ăn sâu vào trong xương, trong nháy mắt truyền khắp tứ chi.

 

Đứa trẻ quơ phật châu hướng phía cái đầu kia đánh mạnh. Sau đó nghe thấy một trận tiếng vang do thịt tươi bị bóc ra bằng miếng sắt nung hồng. Đến một lúc lâu, cái đầu kia mới nhả ra. Đưa trẻ vội vã bỏ chạy, đột nhiên nghe thấy một thanh âm tan vỡ. Dưới lòng bàn chân có một thứ cấn vào. Giơ lên nhìn, dĩ nhiên lại là con mắt khác của nữ quỷ kia, không cẩn thận bị mình đạp phải, đang chảy ra cuồn cuồn nước mủ cùng giòi bọ.

 

Đứa trẻ vừa nôn khan vừa muốn chạy đi, phát hiện ra cái tay kia vẫn đang bám lấy đùi mình, mà cái đầu kia vẫn còn đang ở trên cầu nhảy tưng tưng, hàm răng đụng vào nhau phát ra tiếng kêu. Thanh âm vừa thê thảm vừa kinh khủng, chẳng qua là không xuống được dưới cầu, không có cách nào đuổi theo. Chết thảm ở dưới nước, linh hồn chỉ có thể vĩnh viễn vây ở nơi này.

 

Đứa trẻ dùng sức đem cánh tay kia từ trên đùi tác xuống, vứt trở về trên cầu. Sau đó xoay người chạt trối chết về phía trước, trên mặt sớm bị dọa đến mức một hạt máu cũng không có.

 

Người trong thôn lúc này đều đã ngủ, an tĩnh đến mức gà gáy chó sủa cũng không nghe được. Đứa trẻ dứng trước của tiệm thuốc điên cuồng gõ cửa. Trong thôn, người đang ngủ phảng phất giống như đã chết, không có nửa điểm phản ứng, không một bóng đèn phát sáng. Đứa trẻ liều mạng gõ cửa, nửa ngày mới có một điểm động tĩnh.

 

“Người nào a?”

 

“Trương đại phu, Trương đại phu, ta là Tiểu Cốt! Mau cứu cha ta, hắn sắp chết!” Đứa trẻ nhỏ gọi Tiểu Cốt lòng như lửa đốt, lớn tiếng kêu lên.

 

“Nga nga, Tiểu Cốt a? Ngươi đừng vội, chờ ta mặc quần áo tử tế xong, lập tức, lập tức…”

 

Chốc lát sau, một lão nam nhân nửa tóc trắng dẫn cái hòm thuốc đi ra, cùng nàng vội vã chạy tới.

 

“Làm sao ngươi một mình buổi tối chạy ra đường a? Không có gặp gỡ cái gì sao?”

 

“Mới vừa ở trên cầu có… Không có biện pháp, cha đột nhiên bệnh rất nặng…” Tiểu Cốt kéo y phục Trương đại phu, núp ở phía sau hắn, khập khiễng bước đi, thân thể không ngừng phát run. Đi từ từ đến gần cầu nhỏ, lén nhô đầu ra, lại phát hiện toàn bộ thi thể cùng con mắt vị mình dẫm nát không có, tất cả giống như chưa bao giờ phát sinh qua.

 

Nàng bát tự quá nhẹ, âm khí quá nặng, thiên sát cô tinh, trăm năm khó gặp. Mới ra đời đã khiến mẫu thân khó sanh mà chết. Cả thành mùi thơm lạ lùng, rõ ràng là cảnh xuân đang thịnh, nhưng trong nháy mắt bách hoa lụn bại, cho nên được gọi là Hoa Thiên Cốt.

 

Phụ thân là một tú tài nhiều lần thi rớt, bởi vì mệnh cứng rắn, nên vẫn nuôi dưỡng nàng cho tới bây giờ. Nhưng bởi vì thể chất Hoa Thiên Cốt quá dễ dàng dụ dỗ ma quỷ, trong thôn chọc vào không ít phiền toái, không thể làm gì khác là một mình dẫn nàng ra ở bên bờ sông nhỏ xây dựng một căn nhà gỗ.

 

Hoa tú tài mời Du Phương cao tăng đến cải mệnh cách, đuổi quỷ cho Hoa Thiên Cốt. Hòa thượng cũng chỉ lắc đầu, cho Hoa Thiên Cốt một chuỗi phật châu đeo tùy thân nhiều năm, còn dùng da của tám con chó đen làm thành áo choàng khoác lên người Hoa Thiên Cốt, che lại mùi thơm lạ lùng trên người nàng mà chỉ ma quỷ mới có thể nghe thấy. Sau đó dặn dò sau khi mặt trời lặn, không nên ra khỏi cửa. Nhờ đó mới bình yên sống đến 12 tuổi.

 

Trương đại phu thương tiếc nàng tuổi còn nhỏ đã phải chịu quá nhiều hoảng sợ cùng đau khổ, luôn luôn đối với hai phụ tử chiếu cố nhiều hơn. Hắn là đại phu, trên tay đã nắm qua nhiều mệnh người, dính quá nhiều sinh tử, trên người dương khí cùng sát khí cũng tương đối nặng, tiểu quỷ không dám tới trêu chọc. Nắm tay Hoa Thiên Cốt trở lại chỗ ở bọn họ, đi một con đường dài mà không gặp gỡ phiền toái gì.

 

Chẳng qua là Hoa tú tài bệnh rất nặng. Cùng Hoa Thiên Cốt sống chung một chỗ lâu dài như vậy, luôn khó tránh khỏi bị tà khí quấn thân. Tuổi chưa tới bốn mươi nhưng đã già nua suy yếu giống như năm sáu mươi tuổi. Trương đại phu lắc đầu thở dài, sợ là không qua khỏi tối nay.

 

Hoa Thiên Cốt chạy vào chạy ra nấu nước, nấu thuốc lau người cho Hoa tú tài, lau mồ hôi, không dám rảnh rỗi đứng nhìn. Trong lòng mơ hồ hiểu, cho nên vẫn lo lắng hãi hùng. Đây là trên đời này một người thân suy nhất của nàng.

 

Hoa tú tài rốt cục vẫn không thể gắng gượng đến hừng sáng, hấp hối hết sức, lo lắng là mình sau khi chết đi, Hoa Thiên Cốt môt người sống như thế nào? Trương đại phu an ủi hắn, có mình thu dưỡng chiếu cố Hoa Thiên Cốt. Nhưng Hoa tú tài thứ nhất không muốn làm phiền đến hắn, thứ hai cũng sợ hắn không bảo vệ được Hoa Thiên Cốt bao lâu, cho nên nhắc nhở Hoa Thiên Cốt sau khi hắn chết đi, đến Mao Sơn phái trong truyền thuyết bái sư học nghệ. Chờ học thành, sẽ không sợ yêu ma quỷ quái quấn thân nữa.

 

Hoa Thiên Cốt nắm tay phụ thân, từ từ lạnh như băng, trong lòng hoang mang vô cùng. Ngay cả phụ thân cũng đi, cô đơn một mình nàng trên đời này còn có ý nghĩa gì? Cố gắng làm cho mình đừng khóc, từ nhỏ đến lớn, phụ thân nghiêm nghị nhất đối với nàng là không cho phép nàng khóc. Nàng hiểu, thứ nhất là nếu nàng khóc một lần, lần sau sẽ tiếp tục khóc nữa, thứ hai là biết bản thân không thể chiếu cố nàng cả đời, muốn nàng học được độc lập cùng kiên cường.

 

Trương đại phu giúp nàng xử lý vết thương trên đùi, nặn ra máu đặc quánh màu đen, vẩy lên chút tro hương, thoa ít thuốc mỡ, băng bó lại. Chẳng qua chỉ là thi độc, không nghiêm trọng lắm.

 

Ngày thứ hai, Trương đại phu cùng mấy người tốt bụng trong thôn giúp đỡ nàng xử lý tang sự đơn giản. Trương đại phu cho là nàng tuổi còn quá nhỏ, không thể một mình ra ngoài xông xáo, hy vọng trước thu dưỡng nàng. Ít nhất là cho tới khi vết thương trên đùi ổn thỏa. Nhưng nàng quyết định lập tức lên đường, nghe theo lời phụ thân đến Mao Sơn học nghệ. Trương đại phu không lay chuyển được nàng, không thể làm gì, đành giúp nàng mang những thứ đáng giá trong nhà bán sạch, sau đó giúp đỡ nàng ít ngân lượng.

 

Đêm ngày thứ hai, Hoa Thiên Cốt bọc áo choàng da chó, nghe thấy bên ngoài tiếng gió gào thét, còn có quỷ khóc sói tru, ở trong căn nhà gỗ trống rỗng, nằm trên giường mở mắt cả đêm. Trong đầu nàng chứa đầy bi thương cùng tương lai mờ mịt. Sáng sớm hôm sau, nàng cáo biệt mấy người trong thôn, hướng Mao Sơn đi tới.

 

 

Categories: Hoa Thiên Cốt | 19 phản hồi

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com. The Adventure Journal Theme.