Mong mọi người cùng hợp tác

Tất cả thông tin nó đã có ở đây:

Tuyển editor – Bàn Long Thư Quán (BLH)

Trà hi vọng những bạn nào rảnh rỗi, có tinh thần trách nhiệm và tính đồng đội cao cùng giúp đỡ. Ờ thì… mặc dù Trà cũng chẳng phải là đứa có tinh thần trách nhiệm gì, nhưng hi vọng trong thời gian tới, Trà có thể sửa đổi nó.

Mong mọi người cùng tham gia ^_^

Gửi đến tất cả mọi người

Chào mọi người, lâu quá rồi bạn Trà mới quay lại đây…. *hắc hắc*

Tình hình là… bạn Trà sắp tới phải tham gia kỳ thi ĐH cực kỳ cực kỳ quan trọng, chỉ còn 3 tháng nữa để cho bạn học thôi, nên từ bây giờ, bạn Trà tuyên bố dừng tất cả các hoạt động trong blog.

Muộn nhất là đến ngày 15/7, bạn sẽ quay trở lại.

Tóm lại nó là như thế. Để cái post này thêm 1 tuần, 1 tuần sau bạn sẽ khóa blog ^_^

Còn về sự chậm trễ trong thời gian vừa qua, thành thật mong mọi người thông cảm. Bạn thật sự là rất bận học.

 

Muốn nghe thêm lần nữa, anh yêu em! – Chương 1

Sản phẩm của Bàn Long Hội – Bàn Long Thư Quán, hưởng ứng lời kêu gọi của Lừ ca đẹp zai vô đối và Sán tỷ cute nhứt trần đời, ta mang truyện về nhà để quảng cáo. Nếu thấy hay, mọi người sang Bàn Long Hội ủng hộ nhé ^_^

Trang truyện đã được up trên Thực đơn, ủng hộ cái nào bà con cô bác ơi =))

 

Muốn Nghe Thêm Lần Nữa. Anh Yêu Em!

Tác Giả: Tiểu Yêu Mễ Tu.

Chương 1

Dịch: ♥Blue♥

Biên: Vân Vô Thường

Nguồn: banlonghoi.com
banlongthuquan.wordpress.com

Cô thoải mái tựa người vào ghế, uống một ly cafe đen không đường. Nhìn biển hoa nhài ngoài khung cửa sổ kia, khóe môi cô nở một nụ cười, nghĩ tới người thiếu niên vẫn luôn in sâu trong lòng mình…

Năm năm trước…

- Ha ha, ha ha… Thật đáng yêu… Đến đây nào, nhóc đáng yêu, ha ha…

Lãnh Vi vươn bàn tay nho nhỏ ra, “dụ dỗ” con vật nhỏ mập mạp chạy theo cô. Trong rừng cây, ánh mặt trời xuyên qua những tán lá chiếu vào tà váy hồng nhạt của nàng. Một cơn gió nghịch ngợm bay qua, thổi bay vài lọn tóc trên khuôn mặt nàng, lộ ra một khuôn mặt hình quả táo, lông mi thanh tú, cặp mắt đen láy tràn đầy sức sống, đôi môi đỏ chúm chím. Hơn nữa, lại thêm bộ dáng đang trêu chọc “nhóc đáng yêu” của cô làm cô thật giống một thiên thần hạ phàm…

Cô không biết lúc này mình đẹp đến mức nào, đẹp đến mức làm một thiếu niên ngẩn người đứng nhìn. Dung mạo của cô cũng không phải khuynh quốc khuynh thành nhưng lại có một sức hút khó hiểu hấp dẫn anh. Có lẽ, anh hâm mộ sự trong sáng, sự vui vẻ của cô… Chính anh cũng không nhớ được đã bao lâu mình không cười rồi. Có lẽ là từ lúc cha mẹ qua đời thì anh đã không còn cười nữa. Mất đi cha mẹ – những người thân yêu nhất, mất đi cảm giác ấm áp của tình thương, ha ha, về cái gọi là “nhà” kia, nhìn gia đình vốn ấm áp giờ lại trở nên cô quạnh, trong lòng anh đã sớm quên đi cái gọi là vui vẻ, lại càng không thể cười nổi… Nhìn Lãnh Vi, anh cười khổ trong lòng.

- Kiều Chỉ Phong, có lẽ mày không xứng có được tình yêu nên ông trời mới hành hạ mày như vậy, làm mày mất đi tất cả, bắt mày vĩnh viễn đeo lên lưng gông xiềng của đau đớn, mãi mãi mất đi quyền được cười…

Đột nhiên, vật nhỏ kia chạy về phía Kiều Chỉ Phong, Lãnh Vi kinh hãi gọi theo:

- Ấy, nhóc, mày chạy đi đâu vậy, chờ tao với…

Kiều Chỉ Phong vừa cất bước lại gặp phải trở ngại, anh hơi cau mày lại, quay đầu nhìn khuôn mặt hình quả táo của Lãnh Vi đang tràn đầy vẻ bối rối, không để ý đến ánh mắt say mê của cô, cúi đầu nhìn về phía chân mình, một vật nhỏ đang dùng sức cắn lấy ống quần anh…

Lãnh Vi đỏ mặt đứng dậy, nhìn thiếu niên đẹp trai trước mặt. Đôi mắt lạnh nhạt cơ trí, hai hàng lông mi dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi nhếch lên, ánh mặt trời chiếu vào mái tóc đen nhánh… Lãnh Vi hít sâu một hơi, đẹp trai quá! Không phải người như vậy chỉ có trong tranh vẽ sao? Thì ra ngoài đời thật cũng có người như vậy. Nhưng, vì sao trong đôi mắt kia lại ẩn chứa sự bi thương, ẩn chứa sự lạnh lẽo như đã mất đi cả thế giới?

Lãnh Vi ngốc nghếch, ngắm lâu vậy, đã quên mất nên nói gì rồi! Nhất thời, bầu không khí có phần xấu hổ.

Kiều Chỉ Phong không thích bị Lãnh Vi nhìn như vậy, giống như tất cả của mình đang phơi bày trước mắt cô, để cô đánh giá vậy.

Vì thế, anh dùng chất giọng vẫn luôn lạnh lùng hỏi Lãnh Vi:

- Đây là heo của cô?

Lãnh Vi đang hoàn toàn hóa đá lại nhìn thấy đôi môi của Kiều Chỉ Phong hơi nhúc nhích, nàng nghĩ theo bản năng: “Hử? Anh chàng này đang nói chuyện? Không biết đang nói với ai nhỉ? Oa, ngay cả khi nói cũng đẹp trai như vậy!!”

Kiểu Chỉ Phong bất đắc dĩ lắc đầu, lớn giọng hô lên một tiếng:

- Này!

- A? Cái gì? Có chuyện gì vậy?

Dường như tâm hồn Lãnh Vi vẫn còn treo lủng lẳng trên cành cây…

- Con heo này là của cô sao?

Kiểu Chỉ Phong không kiên nhẫn hỏi.

- A? Heo? Heo nào?

Lãnh Vi lúng túng, nói năng lại càng lộn xộn.

Kiều Chỉ Phong lấy tay chỉ xuống vật nhỏ còn đang dùng sức cắn lấy ống quần mình kia…

Lãnh Vi nhìn theo tay hắn, chợt nàng kêu lên một tiếng, vội vàng ngồi xổm xuống, đem “heo” trong miệng ai đó kéo ra. Mà “heo” kia lại như nhất kiến chung tình với cái ống quần, thà chết chứ không chịu nhả ra. Lãnh Vi ngượng đỏ mặt, một bên kéo, một bên than thở:

- Nhóc à, mau nhả ra đi, trước mặt một anh chàng đẹp trai như vậy, mày làm tao mất mặt quá đấy…

Vì thế, Lãnh Vi dùng sức kéo mạnh ra, rốt cục cũng lôi được vật nhỏ cứng đầu kia ra. Chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, nhìn nhìn ống quần bò bị rách kia, nàng ngẩng đầu liếc về phía khuôn mặt đã lạnh xuống như khối băng đó, oa, hình như còn càng ngày càng lạnh thêm nữa, Lãnh Vi vội cười làm lành:

- Hì hì, ta… không phải do ta cố ý a…

Kiểu Chỉ Phong nhìn nàng, giọng nói ôn nhu truyền ra từ đôi môi anh:

- Nếu cô không đem nó đi, ta sẽ luộc nó làm món ăn khuya, coi như bồi thường chiếc quần này…

- A?

Lãnh Vi ngẩn người tại chỗ.

- Chưa nghe rõ sao?

- A! Rõ rồi, rõ rồi.

Lãnh Vi vội ba chân bốn cẳng ôm bảo bối của mình chạy đi, vừa chạy còn vừa quay đầu nhìn xem Kiều Chỉ Phong có đuổi theo hay không.

Rốt cục, khi thân ảnh duyên dáng kia biến mất trong tầm mắt Kiều Chỉ Phong, anh cũng xoay người, hai tay nhét vào túi quần, đi về hướng ngược lại…

~♥~

Đây không phải truyện của bổn tiểu thư, nên đừng nói ta ham hố nhá ;)

Đọc thấy thế nào? Sản phẩm của hai trùm BLH đấy ạ *cười gian*

Tiểu thư quý tộc – Chương 15

Chương 15

“Mẹ, trà hoa hồng này ngon quá!”

Cậu nhóc có mái tóc màu tím cúi đầu uống một ngụm trà, sau đó ngước lên, mỉm cười tít mắt nhìn người phụ nữ trước mặt.

Đó là một thiếu phụ dung mạo như tranh vẽ, với mái tóc màu hoàng kim đạm và làn da như phấn, mỉm cười hiền từ nhìn cậu nhóc. Trên tay bà là một bó hoa hồng đỏ au, tươi tắn, có vẻ như vừa được hái từ trong vườn.

“Daniel có thích không? Trà hoa hồng đặc chế của mẹ đó!”

Thiếu phụ nháy mắt cùng cậu nhóc, thoáng chốc, trông bà như trẻ ra đến mười tuổi, nghịch ngợm đáng yêu.

Daniel gật đầu lia lịa. Mẹ của cậu là người pha trà ngon nhất thế giới này, đương nhiên là cậu thích trà đặc chế của mẹ rồi!

“Thích là tốt rồi! Nhưng đừng uống nhiều quá, sẽ không tốt cho dạ dày đâu, nghe chưa?”

Thiếu phụ mỉm cười hiền lành, xoa đầu cậu.

Daniel híp mắt hưởng thụ độ ấm từ bàn tay mẹ. Nhưng bỗng nhiên, như nhớ đến điều gì, cậu lại mở to mắt ra, sau đó ai oán nhìn mẹ cậu.

“Mẹ, con đã trưởng thành rồi! Đàn ông không được để cho phụ nữ xoa đầu!”

Daniel đột nhiên nghiêm trang nói.

Thiếu phụ trợn mắt lên nhìn cậu, sau đó đột nhiên phì cười.

Vài cánh hoa hồng theo động tác của bà rơi xuống đất, màu đỏ thẫm nổi bật trên nền đá trắng phau.

Daniel thấy mẹ đột nhiên không kiêng nể gì cười lớn, cậu hơi đỏ mặt, phì phì tức giận hô lên:

“Mẹ, có cái gì đáng cười đâu?”

“Ừ, không đáng cười! Daniel của mẹ đã lớn rồi, trở thành một người đàn ông thực thụ rồi!”

Thiếu phụ cố nín cười, lại vươn tay ra xoa xoa đầu Daniel.

Lần này thì cậu không thể tránh được bàn tay của mẹ, đành phải giận dữ ngồi xuống, uống sạch ly trà hoa hồng cho bõ ghét.

Mùi hương hoa hồng nhàn nhạt xông vào mũi, vị đắng chát ở chót lưỡi và vị ngọt lành dịu mát ở cổ họng này, khiến cho cậu mê mẩn mãi không thôi…

Quả nhiên, chỉ có trà mẹ pha mới là nhất!

Qua khung cửa sổ, ánh nắng tràn vào, đem lại ánh sáng cho căn phòng vốn có vài phần lạnh lẽo ấy. Đó là một không gian trắng muốt, không chút tỳ vết nào. Nhưng cũng chính vì màu trắng ấy mà khung cảnh lại trở nên thiếu hơi người. Nơi duy nhất khiến người ta cảm thấy ấm áp là thiếu phụ mặc váy tím đang loay hoay cắm những bông hoa hồng vào lọ và một cậu nhóc 10 tuổi đung đưa hai chân, nhìn theo động tác của mẹ.

Bỗng nhiên, từ bên ngoài hấp tấp chạy vào hai cô gái mặc trang phục người hầu. Một cô gái đảo mắt nhìn quanh, sau khi thấy được Daniel và mẹ cậu, cô gái vội vàng kêu lên.

“May quá, phu nhân, ngài đây rồi!”

Thiếu phụ giật mình ngẩng đầu lên. Bà không hiểu sao lại có người đến tìm mình vào lúc này. Bình thường, nơi này vốn rất quạnh quẽ, ngoài bản thân bà và vài cô hầu gái ra, chẳng còn ai tiến đến cả. Hai cô hầu gái này, cũng là lần đầu tiên bà nhìn thấy.

“Có chuyện gì sao?” Thiếu phụ nghi hoặc hỏi.

“Phu nhân, Hầu tước đã trở lại!”

Daniel nghe vậy, hơi giật mình. Còn thiếu phụ chỉ khẽ chớp mắt, rồi không để ý đến nữa.

“Daniel, cha con đã trở lại rồi, con ra đón cha đi thôi!”

Thiếu phụ mỉm cười nhìn Daniel, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

“Mẹ…”

Daniel quyến luyến nắm chặt tay thiếu phụ. Lâu lắm mẹ con cậu mới có dịp gặp nhau, lại phải chia tay như vậy sao?

“Daniel, con đã lớn rồi, sắp trở thành một chàng trai thực thụ rồi! Phải mạnh mẽ lên, nghe chưa con?”

Thiếu phụ khẽ vuốt mặt cậu, dịu dàng nói.

“Mẹ…”

“Ngoan nào, đi gặp cha con đi! Đừng để ông ấy chờ lâu!”

Thiếu phụ mỉm cười, sau đó ra hiệu cho hai cô hầu gái dẫn Daniel đi.

Daniel được hai người hầu gái đưa đi, nhưng vẫn lưu luyến quay đầu nhìn lại.

Bóng dáng gầy yếu mảnh mai của mẹ cậu cứ khuất dần, cho đến khi đến ngã rẽ, cậu đã không còn nhìn thấy mẹ nữa…

Cha cậu, Hầu tước John Carmen là một người đàn ông lạnh lùng khó tính. Chính vì vậy, cậu rất sợ cha.

Ông ấy chưa bao giờ cười, cho dù là với đứa con duy nhất của mình. Lúc nào khuôn mặt ông cũng băng lãnh, không lộ chút cảm tình nào. Ông cũng là người vô cùng nghiêm khắc, đòi hỏi những gì hoàn hảo nhất. Nên việc học hành của cậu vô cùng nặng nhọc. Cũng vì phải học đủ thứ trên đời mà cậu rất ít có thời gian gặp mẹ.

Đối với người đàn ông mà cậu phải gọi là cha này, cậu vừa hy vọng lại vừa kính sợ. Có đứa trẻ nào mà không mong muốn tình thương của cha mẹ chứ? Mặc dù rất e ngại vẻ mặt khó tính của ông, cậu vẫn hy vọng, có một ngày cha sẽ nhìn cậu và mỉm cười, trìu mến gọi cậu là Daniel.

Chẳng biết khi nào ước mơ ấy mới trở thành hiện thực. Nhưng cậu vẫn cứ hy vọng. Đó là niềm tin của trẻ thơ, rất ngây thơ và đơn giản.

Daniel đi theo hai người hầu gái đến đại sảnh, đã nhìn thấy ở đây tụ tập rất nhiều người hầu và những kẻ lạ mặt. Quản gia Riym đang chỉ huy gia nhân làm việc tiếp khách.

Cha cậu, một người đàn ông uy nghiêm và khí phách, cho dù đứng ở chỗ nào cũng sẽ trở thành tiêu điểm của người khác, đang ngồi ở trên chiếc ghế bành và uống trà.

Daniel khá giống John Carmen. Đặc biệt là mái tóc và đôi mắt màu tím, huyết thống đặc biệt chỉ gia tộc Carmen mới có, duy nhất ở trên thế giới này.

Daniel được đưa đến trước mặt cha. Cậu cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ông.

“Daniel đó sao? Dạo này học hành có tốt không con?”

John Carmen nhìn cậu, giọng nói lạnh băng vang lên.

“Thưa cha… vẫn tốt ạ…!”

“Ừ, vậy là tốt rồi! Người thừa kế của gia tộc Carmen không được thua kém!”

Nói xong, ông ta liếc nhìn quản gia Riym. Lão quản gia hiểu ý, liền đưa Daniel đi chào hỏi một vòng trong đại sảnh, sau đó đưa cậu trở về phòng.

Cứ như vậy, không một lời hỏi thăm sức khỏe, không có một lời động viên chê trách, cũng không hề nhắc đến mẹ…

Hốc mắt cậu hơi đỏ lên. Nhưng Daniel vẫn không muốn để cho nước mắt rơi xuống. Cậu là đàn ông, đàn ông thì không được khóc. Cậu phải mạnh mẽ lên, phải mạnh mẽ lên mới có thể bảo vệ được mẹ.

Đúng vậy, Daniel, cậu có thể làm được. Chỉ cần mau lớn, mau lớn thôi…

Người phụ nữ quyến rũ này là ai?

Daniel ngạc nhiên ngước nhìn người đàn bà trong bộ trang phục màu đỏ bó sát người, khuôn mặt diễm lệ, mái tóc nâu cuộn thành lọn lớn, đột ngột xuất hiện trong hoa viên nơi mẹ cậu đang sống.

Người đàn bà dường như cũng phát hiện ra ánh mắt của cậu. Bà ta hơi nghiêng đầu, đối diện với tầm mắt của cậu.

Trong khoảnh khắc đó, Daniel thề rằng, ánh mắt bà ta giống như một con rắn độc vừa nhìn thấy mồi ngon, vô cùng đáng sợ.

Theo bản năng, Daniel lùi về sau hai bước, khuôn mặt hơi trắng bệch, nhưng vẫn nhìn thẳng vào bà ta.

Người đàn bà đó đưa một ngón tay lên miệng, vươn lưỡi khẽ liếm. Đồng tử mắt màu nâu không ngừng đảo qua theo động tác của chiếc lưỡi. Chỉ là một hành động có vẻ vô ý, nhưng lại cực kỳ quyến rũ, mê hoặc lòng người.

Nhưng bằng trực giác linh mẫn của một đứa trẻ, Daniel vẫn có thể cảm giác được, đôi mắt màu nâu kia chưa từng rời khỏi cậu.

Bà ta đang đánh giá con mồi!

Đúng lúc cả người cậu đang căng thẳng vô cùng, một bóng áo tím từ trong nhà lao ra, chạy về phía cậu.

Cảm xúc của Daniel nhanh chóng bình tĩnh lại. Cậu nhận ra đó là mẹ cậu…

“Daniel, con không sao chứ?” Thiếu phụ khẩn trương sờ mó khắp mặt cậu, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.

“Yên tâm…” Giọng nói của người phụ nữ vang lên, có cái gì đó khiến người ta tê tê, ngứa ngứa, “Cậu nhóc thật đặc biệt, tôi chưa đến nỗi sẽ làm gì đó tổn thương cậu nhóc!”

Thiếu phụ quay đầu nhìn người phụ nữ. Bà đứng dậy, đem Daniel che ở sau người, cẩn thận nhìn người phụ nữ.

“Tiểu thư Boromn, nếu như Daniel có làm gì ảnh hưởng đến ngài, mong ngài hãy tha thứ. Nó chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi!”

“Hầu tước phu nhân yên tâm, cậu bé đáng yêu như vậy, làm sao tôi có thể thương tổn?” Người phụ nữ che miệng cười, đôi mắt hơi híp lại.

Nhưng Daniel vẫn cảm thấy lạnh cả sống lưng. Giống như, bà ta đang suy nghĩ nên xử lý cậu như thế nào mới là “đẹp mắt” nhất!

“Hy vọng là như vậy!” Thiếu phụ bình tĩnh nói, sau đó khẽ cúi người, “Tiểu thư Boromn, thất lễ, mẹ con chúng tôi đã lâu không gặp, muốn tâm sự riêng một chút!”

“Cứ tự nhiên!” Người phụ nữ cười.

“Xin phép ngài!” Thiếu phụ nắm tay Daniel, thận trọng đưa cậu rời xa khỏi tầm mắt bà ta.

Cho đến khi trong hoa viên chỉ còn lại một mình, người phụ nữ mới thu hồi vẻ mặt cười cợt giả tạo, mà lộ ra sự lạnh lùng tàn nhẫn đến kinh người.

“Lâu ngày không gặp?… Một đứa trẻ bị chia tách khỏi mẹ sao…?”

Có lẽ lúc đó, mẹ đã biết mọi chuyện sẽ xảy ra như vậy. Thế nhưng, mẹ vẫn dửng dưng để cho nó xảy ra, không một lời oán trách, không một chút phản kháng…

Rốt cuộc vì cái gì mà mẹ lại hành động như vậy? Mẹ không thương cậu sao? Mẹ có nghĩ đến, nếu như mẹ rời khỏi thế gian này, cậu sẽ sống như thế nào hay không?

Có ai nói cho cậu biết, bây giờ cậu nên làm gì?

“Thế nào? Cậu rất tuyệt vọng sao?”

Daniel đang lẳng lặng ngồi trên bãi cỏ xanh, một giọng nói đột ngột xông vào tai cậu.

Đây là khu hoa viên bị bỏ hoang của trường. Lúc này trông nó chẳng khác nào một khu rừng rậm tý hon. Tâm trạng của Daniel cũng giống như đám rừng này vậy, rối rắm vô cùng.

Cậu ngẩng đầu lên. Người ngồi bên cạnh cậu là một thiếu niên có mái tóc đen bù xù, bộ đồng phục nhăn nhúm và chiếc kính đen che mất nửa gương mặt.

“Ngay cả tư cách để tuyệt vọng, tôi cũng không có!” Daniel chua sót mỉm cười.

“Đúng vậy! Cậu có tư cách gì để tuyệt vọng chứ? Cậu vẫn còn nhiều con đường để sống sót, để lật ngược thế cờ, để hạ bệ những kẻ đã cướp đoạt vị trí của mình!” Zero nhàn nhạt nói, thái độ lại dửng dưng như không có gì.

Daniel kinh ngạc nhìn Zero. Cậu ta vẫn như vậy, bộ dạng luộm thuộm nhất trường, chẳng có ai ngoài nhóm nam sinh Gold muốn liếc mắt nhìn cậu ta lấy một lần.

Nhưng lần đầu tiên, Daniel nhận ra, cậu không hiểu người bạn này.

Thật sự là không hiểu được. Zero, con người này luôn luôn dửng dưng với mọi thứ, chẳng quan tâm đến bất kỳ điều gì. Đôi lúc cậu cũng tự hỏi, Zero là người như thế nào? Sống như cậu ta, dường như cực kỳ tự tại và thoải mái… Bởi vì chưa bao giờ Daniel thấy Zero bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Hỉ nộ ái ố, những cái đó dường như không có trong từ điển của cậu ta.

Zero… rốt cuộc thì cậu là ai…?

“Tôi vẫn còn cơ hội sao…?” Daniel thì thào, nhìn hai bàn tay mình.

Cậu mất tất cả, chẳng còn lại thứ gì cả. Địa vị, quyền lực, tiền bạc, thậm chí cả tự do, cả tương lai cậu cũng đã nằm trong tay con rắn độc kia…

Cậu còn gì để lật lại thế cờ?

Giống như nhìn thấu được vẻ tuyệt vọng của Daniel, không hề báo trước, Zero đột nhiên nắm lấy cổ áo Daniel, tung một cú đấm vào mặt cậu.

Daniel lập tức ngã xuống mặt cỏ. Trên gương mặt hiện ra một vết đỏ hồng, khóe miệng chảy máu.

Vẻ mặt cậu sửng sốt. Zero đánh cậu sao?

Cảm giác nóng rát đau đớn trên má nói cho cậu biết, Zero ra tay thực sự, không hề lưu tình.

Thật không ngờ, cậu bạn trầm mặc này lại có lực đạo mạnh như vậy.

“Đừng có tuyệt vọng! Tôi đã nói rồi, ngay cả cơ hội để tuyệt vọng cậu cũng không có!” Zero vẫn nhàn nhạt nói, giống như người vừa ra tay không phải là cậu ta vậy.

Daniel đột ngột bật dậy, lấy tốc độ cực nhanh lao về phía Zero, trả lại cho cậu ta một cú đấm vào giữa bụng.

Trong chương trình học của nam sinh Học viện, có những môn học như võ thuật, để cho các cậu ấm rèn luyện thân thể và phòng thân. Daniel có thể nói là một học sinh xuất sắc, đương nhiên thân thủ của cậu ta không phải là chuyện đùa.

Đến lượt Zero ngã về phía sau. Bụng lãnh trọn một cú đấm, cảm giác đó chẳng hề thoải mái chút nào.

Daniel vẫn không tha cho Zero, cậu lại nhanh chóng túm lấy cổ áo Zero, hung tợn gào lên.

“Cậu thì biết cái gì chứ? Cậu đã bao giờ ở trong hoàn cảnh như tôi chưa mà nói? Loại người lạnh nhạt vô cảm như cậu, không bao giờ có thể hiểu được tôi!”

Lại một cú đấm nữa vung lên. Lần này mục tiêu là mặt Zero.

Chiếc kính dày không chịu được xung lực, rơi xuống nền cỏ.

Chính vì vậy, lần đầu tiên Daniel nhìn thấy khuôn mặt của Zero.

Zero có nước da tái nhợt, xanh xao như người lâu ngày sống trong bóng đêm. Đôi mắt đen thâm thúy, lạnh lùng đến đáng sợ, thậm chí còn không hề có một chút nhân tính. Từng đường nét trên gương mặt cậu ta được nhào nặn khá kỹ càng. Có thể nói, cậu ta đẹp trai, đẹp cùng đẳng cấp với ba người còn lại, nhưng đáng tiếc, một vết sẹo từ trán đến giữa má đã phá hủy đi phần đẹp đẽ đó.

Vết sẹo giống như một con rết dữ tợn bám lấy một bên mặt của Zero, bị đôi mắt đen của cậu ta chia cắt làm hai. Bởi vì bình thường tóc tai bù xù và đôi kính che khuất, nên không ai nhìn thấy vết sẹo đó.

Daniel vừa chạm mắt vào vết sẹo đã phá hủy khuôn mặt kia, lập tức sững sờ.

Thừa cơ hội đó, Zero xoay người, đạp Daniel ngã xuống đất, lại nắm lấy cổ áo cậu, lạnh lùng cười.

“Thấy rồi chứ? Cậu đừng nghĩ trên thế giới này chỉ có cậu là phải rơi vào tình trạng đó!”

Bốp…!

“Ít nhất, mạng của cậu còn chưa bị người ta nhòm ngó! Còn tôi…” Zero khẽ vuốt lên vết sẹo trên mặt mình.

Khuôn mặt của Daniel từ từ xưng lên do lực đạo quá mạnh, khóe miệng tràn đầy máu, quần áo xộc xệch, dính đầy bụi đất, trông chật vật vô cùng.

“Hiểu ý tôi nói chưa? Đứng dậy, đi tìm người có thể giúp được cậu! Cậu còn có cơ hội, đừng tự biến mình thành kẻ vô dụng!”

Nói xong, Zero nhanh chóng đứng dậy, nhặt chiếc kính đã bị sứt mẻ lên, thong thả đeo vào mặt.

“Người có thể giúp tôi?”

Đằng sau vang lên giọng nói hoang mang của Daniel.

Zero không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói: “Đúng, cậu thừa biết, người kia là ai!”

.*.

[TMCCHL] Hoa Khôi Nương Tử – Chương 2

Hoa Khôi Nương Tử

Chuyển Ngữ: Maya Tsubasa

Dịch giả: Hoa Trà Trong Gió

Chương 2

“Nga? Lưu Dạ?”

Đông Phương Hòa có chút ngoài ý muốn, trong tay chiết phiến vung lên, một làn gió nhẹ thổi qua, đùa nghịch cuốn lấy vài lọn tóc vỗ về.

Trước mặt hắn, quản gia Lý Bắc cung kính cúi đầu, khẽ vâng một tiếng.

Đông Phương Hòa sờ sờ cằm. Ly khai kinh thành 7 năm trời, hồ bằng cẩu hữu ngày xưa đã như người xa lạ. Không phải là hắn không nhớ tình xưa nghĩa cũ, mà là do bọn họ cố ý tránh mặt hắn, không dám đối mặt. Cũng đúng thôi, xưa kia cùng nổi danh là hoàn khố, bây giờ hắn đột nhiên xoay người, trở thành nhất phẩm Trấn Quốc tướng quân cao cao tại thượng, ngăn cách giữa bọn họ lập tức hình thành.

Năm xưa hắn đóng vai một gã hoàn khố, cặp kè với những gã công tử quần áo lụa là trong kinh thành, không phải là không có tình nghĩa với nhau. Bởi vì mặc dù vô dụng, bọn họ vẫn rất có nghĩa khí. Khiến hắn không thể không đem phần tình nghĩa đó ghi tạc trong lòng, đến giờ vẫn còn nhớ được.

Còn những kẻ đã từng khinh thường hắn, bây giờ nhìn thấy hắn, chỉ dám nịnh nọt lấy phần mà thôi.

Lưu Dạ, nhưng lại vẫn có dũng khí đến gặp hắn, thực sự là khiến hắn rất ngạc nhiên.

Lưu Dạ là một trong số ít những huynh đệ mà hắn nhớ mãi. Đơn giản chỉ vì một hồi sống chết có nhau. Năm đó, hắn bị con trai Cừu thái phó, Cừu Hàm Vận đánh cho thừa sống thiếu chết vì tranh đoạt cùng Cừu Hàm Vận một ca cơ. Dân không thể cùng quan đấu, đó là quy luật tự nhiên. Đông Phương gia dù có lớn mạnh thế nào cũng vĩnh viễn là phú thương, còn hắn chỉ là một gã thiếu gia không được sủng ái mà thôi. Bởi vì muốn diễn tròn vai, hắn đã không tiếc cùng Cừu Hàm Vận đối đầu, cũng đã chuẩn bị sẵn đường lui. Nhưng không ngờ, Lưu Dạ lại cũng dám chống lại Cừu Hàm Vận, chỉ vì muốn cứu hắn.

Hắn nhớ rõ, lúc đó có người đã giữ Lưu Dạ lại, không cho hắn xuất đầu. Vì cha Lưu Dạ, Lưu Công Bình chỉ là một gã tứ phẩm Hộ Bộ Thị Lang, làm sao có thể sánh được Cừu thái phó? Nhưng Lưu Dạ mặc dù sắc mặt trắng bệch, trên tay chiết phiến run rẩy, thể hiện hắn cũng rất sợ hãi, nhưng hắn vẫn xông ra, chắn trước mặt hắn.

Chỉ vì một lần đó thôi, cũng đủ để cho Đông Phương Hòa đem người bạn này đặt dưới đáy lòng.

“Đúng vậy, Lý bá, Lưu Dạ là bạn tốt của ta, Lý bá cứ cho hắn vào đi!”

Đông Phương Hòa phe phẩy chiết phiến, cười nói.

Lý Bắc hơi kinh ngạc. Lão theo Đông Phương Hòa từ khi hắn vừa đến Từ Thành trông coi, 7 năm sớm chiều, cũng đã sớm thân quen và thấu hiểu con người thoạt nhìn qua có vẻ phong lưu và lại vô hại này. Mặc dù hắn bộ dạng cà lơ phất phơ, có vẻ lưu manh, không giống một Trấn Quốc tướng quân thiết huyết, lúc nào cũng cười đến vô hại. Nhưng chân chính nhìn thấy thủ đoạn của hắn, mới biết được, hắn kỳ thực là con người lãnh tình đến mức nào.

Vậy mà lại có người khiến hắn phải nói là bằng hữu tốt sao? Rốt cuộc thì giữa họ đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn bộ dạng của Đông Phương Hòa, cũng không giống như là đang đùa giỡn. Vậy, Lưu Dạ này thực sự là bạn tốt của hắn a…

Lý Bắc không dám chậm trễ, vội vàng đi ra ngoài mời Lưu công tử vào.

Ngoài cổng, Lưu Dạ đang mắt to trừng đôi mắt nhỏ với hai thị vệ canh cổng. Không khí có vẻ im lặng quỷ dị.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, giống như thiên âm đánh thức ba con người nhàm chán kia.

Khuôn mặt đoan chính của Lý Bắc xuất hiện. Lão mỉm cười cung kính với Lưu Dạ, ngữ khí cũng có vẻ cung kính hơn rất nhiều.

“Lưu công tử, mời đi theo lão nô, tướng quân muốn gặp ngài!”

“Làm phiền Lý quản gia!”

Lưu Dạ nghe vậy, vội vàng ôm quyền cảm tạ, sắc mặt không thể che dấu vui mừng.

Xem ra, Đông Phương Hòa thực sự là không quên tình nghĩa giữa bọn họ a.

Đi theo Lý Bắc, Lưu Dạ liền được chân chính cái gì gọi là tướng quân phủ.

Thực tế, nơi này không khác mấy so với Lưu trạch. Cũng đường lát đá, hai bên hoa cỏ xanh mướt, đình đài lầu các, hòn non bộ hùng vĩ, đơn giản thanh nhã, không mang theo một chút cảm giác cường thế áp bách của các vị võ tướng, mà tràn ngập cảm giác nhẹ nhàng của bậc văn nhân ẩn sĩ.

Thực sự là… người không thể nhìn vào tướng mạo a…

Đi đến Thụy Liên Các, một hình ảnh đẹp đập vào mắt Lưu Dạ.

Một vị công tử áo trắng phong độ ngời ngời cầm chiết phiến phe phẩy, thổi từng lọn tóc bay bay. Mày kiếm nhập tấn, hoa đào mắt câu hồn người, mũi cao thẳng, bạc môi mỉm cười, nhìn thế nào cũng giống một gã phong lưu, đào hoa trái nhiều vô số kể, lại vô hại cực kỳ, không hề giống Trấn Quốc tướng quân danh chấn tứ phương như thiên hạ đồn đại.

Bộ dáng này của hắn… rõ ràng vẫn giống như 7 năm trước a…

“Lưu huynh, lâu ngày không gặp a!”

Một thanh âm trầm thấp vang lên, mang theo một loại cảm giác tà mị, xấu xa.

Lưu Dạ thoáng phục hồi tinh thần, xấu hổ cười cười, ôm quyền cúi người.

“Đông Phương huynh, lâu ngày không gặp!”

“Ai, Lưu huynh, huynh đệ với nhau một hồi, không cần phải lễ tiết khách khí như vậy!” Đông Phương Hòa tà tà cười, phiêu phiêu đi đến bên cạnh Lưu Dạ.

“Nhưng… ngươi bây giờ là tướng quân, còn ta chỉ là nhất giới dân đen, làm sao có thể không khách khí!”

Lưu Dạ xoa xoa đầu, có vài phần hổ thẹn nói.

“Nga, bây giờ ngươi lại còn câu nệ? Năm đó ngươi chắn trước người ta và Cừu Hàm Vận, làm sao không nhớ đến lễ nghĩa tôn ti?”

Đông Phương Hòa vẫn cười tà, nhưng đáy mắt không dấu được chút thân thiết.

Lưu Dạ nghe vậy, đột nhiên mỉm cười, lập tức khôi phục bản tính hoa hoa công tử.

Trong nháy mắt, giữa bọn họ ranh giới đã được xóa bỏ…

Hàn huyên một lúc lâu, Lưu Dạ mới vỗ vỗ cây quạt vào trán, kêu lên: “Ôi, suýt chút nữa thì quên mất chính sự!”

“Chính sự gì?” Đông Phương Hòa ngạc nhiên.

“Hắc hắc, Đông Phương, ngươi đi 7 năm đã không biết, ở Kinh thành chúng ta cách đây 3 năm mới mở một thanh lâu, tên là Tĩnh Nguyệt Các!” Lưu Dạ cười thâm ý nói.

“Nha, chuyện này ta biết!”

Hắn biết, nhưng hắn chẳng thèm để ý. Một tòa thanh lâu thôi mà, lại chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.

Thực tế, Tĩnh Nguyệt Lâu xác thực là một tổ chức tình báo không nhỏ. Nhưng bởi vì hành động của bọn họ chẳng hề ảnh hưởng chút nào đến căn cơ đang trong thời gian xây dựng của hắn. Hơn nữa, dường như Tĩnh Nguyệt Lâu hoạt động theo chiều hướng rất có lợi cho hắn, hay đúng hơn là cho Dực Đế, cho nên hắn hoàn toàn yên lâm về Tĩnh Nguyệt Lâu, cũng chẳng hề chú ý nhiều đến nó nữa.

Mặc kệ người đứng đằng sau Tĩnh Nguyệt Lâu là ai, chỉ cần có lợi cho Dực Đế, hắn tuyệt đối sẽ không tò mò tìm kiếm.

“Biết a, vậy ngươi có biết Nguyệt Cơ cô nương không?” Lưu Dạ thần bí nháy mắt.

“Nguyệt Cơ cô nương? Hoa khôi Tĩnh Nguyệt Lâu?” Đông Phương Hòa nói.

“Đúng vậy, đúng vậy!” Lưu Dạ tấm tắc nói.

Đương nhiên, nhắc đến Tĩnh Nguyệt Lâu, ai lại không biết danh tiếng Nguyệt Cơ cô nương?

Nguyệt Cơ, dung mạo bí ẩn che lấp đằng sau một chiếc khăn sa màu tím nhạt, luôn mặc quần áo màu ánh trăng, một tay cầm nghệ trác tuyệt tứ phương. Bí ẩn, tài năng, quyến rũ… chừng đó thôi, cũng đủ để khiến nam nhân khắp thiên hạ này phải điên đảo vì nàng.

Mặc dù chưa ai nhìn thấy dung mạo thật sự của Nguyệt Cơ, nhưng chỉ cần lộ ra ngoài đôi mắt đẹp như thu thủy, làn da trắng nõn mịn màng không chút tỳ vết, mái tóc đen dài như thác, cũng đủ để biết đây là giai nhân xinh đẹp. Cho dù nàng không có khuynh thành chi tư, cũng vẫn có thể cầm trụ lòng của nam nhân.

Hơn nữa, Nguyệt Cơ cô nương cho dù là thanh lâu nữ tử, thanh danh cũng cực kỳ tốt. Nàng bán nghệ không bán thân, băng thanh ngọc khiết, trong sạch vô cùng. Đã từng có một vị quan viên muốn áp bức nàng làm thiếp cho hắn, nàng không chịu. Vị quan viên kia ỷ vào gia tộc lớn mạnh, lại quyền cao chức trọng, đe dọa sẽ hủy đi Tĩnh Nguyệt Lâu, cướp nàng về. Nguyệt Cơ không những không sợ hãi, còn rất dũng cảm chạy đến Phủ Doãn cáo trạng, kêu oan muốn lấy lại trong sạch cho mình. Phủ Doãn đại nhân vốn cũng là một vị quan công chính liêm minh, lập tức thăng đường xử án, cuối cùng kết tội vị quan gia kia cường thưởng dân nữ, khải tấu lên thánh thượng hạ chức quan, đày đi viễn sứ.

Từ đó, danh tiếng của Nguyệt Cơ lan rộng khắp nơi. Dù sao, từ cổ chí kim, một thanh lâu nữ tử vì muốn bảo hộ cho trong sạch của mình mà dám đến quan phủ để cầu cứu, làm gì có ai?

Câu chuyện này Đông Phương Hòa cũng có nghe qua vài lần. Nhưng hắn cũng không tin tưởng lắm, cho rằng thiên hạ chính là thổi phồng sự việc. Nhưng bây giờ nghe Lưu Dạ nói lại, hắn cũng có vài phần tò mò.

“Ngươi có tận mắt nhìn thấy tràng xử án kia sao?”

Đông Phương Hòa hỏi.

“Đương nhiên! Ta nói cho ngươi a, khi đó họ Viên (họ của vị quan viên kia) còn ở trước mặt Phủ Doãn nói là Nguyệt Cơ cô nương câu dẫn hắn. Hắn còn lớn tiếng nhục mạ Nguyệt Cơ cô nương là thanh lâu kỹ nữ, còn treo biển bán nghệ không bán thân, giả vờ trong sạch, lừa gạt thiên hạ dân chúng. Nguyệt Cơ cô nương lúc đó chẳng những không tức giận, mà còn rất bình tĩnh, ở trước mặt mọi người vạch thủ cung sa chứng minh sự trong sạch của mình. Nàng thực sự bán nghệ không bán thân, vẫn còn là băng thanh ngọc khiết cô nương, tuyệt đối không làm ra chuyện câu dẫn nam nhân. Chính vì vậy, họ Viên kia mới bị vạch mặt, bị trừng phạt thích đáng!”

Lưu Dạ càng nói càng hăng, nước miếng văng tứ tung.

Đông Phương Hòa nghe vậy, xoa cằm trầm ngâm.

Vạch thủ cung sa chứng minh trong sạch? Thật là… thanh lâu kỹ nữ cũng có thể giữ trong sạch được như vậy sao?

Trừ phi… phía sau Tĩnh Nguyệt Lâu thực sự có một thế lực khổng lồ chống lưng. Nếu không, sẽ chẳng có được Nguyệt Cơ, một nữ nhân bình tĩnh quyết đoán như vậy. Lại càng không có được Tĩnh Nguyệt Lâu, một nơi thu thập tình báo khổng lồ đến đáng sợ.

Đông Phương Hòa liếc nhìn vẻ mặt đỏ phừng Lưu Dạ, khóe miệng nổi lên một nụ cười thâm thúy.

“Họ Lưu, ngươi hôm nay đến tìm ta, chỉ vì muốn nói những thứ nhàm chán này?”

Hắn nhàm chán xoa xoa ly trà.

“Hắc hắc… làm sao có thể đâu! Đông Phương, hôm nay ta đến là muốn đưa ngươi đi Tĩnh Nguyệt Lâu… mở mang tầm mắt a!”

Đông Phương Hòa tựa tiếu phi tiếu nhìn Lưu Dạ.

“Ấy, đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó! Ngươi phải biết, nữ nhân ở Từ Thành làm sao bằng được các cô nương trong Tĩnh Nguyệt Lâu? Không phải tự nhiên mà Tĩnh Nguyệt Lâu được xưng là Đại Vệ đệ nhất thanh lâu! Các cô nương ở đó, cho dù là hạ đẳng nha hoàn cũng có tư sắc hơn người, nói chi đến các cô nương tiếp khách! Ta nói cho ngươi a, kia da thịt non mềm, kia xinh đẹp dung mạo, thực sự là không có chỗ nào không khiến cho nam nhân điên cuồng a!”

Lưu Dạ vẻ mặt mê say xoa xoa tay.

“Nhìn bộ dáng của ngươi, coi bộ cũng là khách quen ở Tĩnh Nguyệt Lâu!”

Đông Phương Hòa phe phẩy chiết phiến.

“Ờ thì…” Lưu Dạ vuốt vuốt mũi, “Thực ra thì… ta cũng thường xuyên đến đó tìm Khả Nhi…”

“Được rồi! Không quan tâm đến Khả Nhi của ngươi! Huynh đệ, ngươi đã giới thiệu thì phải làm tròn chức trách nga!”

Đông Phương Hòa đứng dậy, cười nói.

Lưu Dạ vẻ mặt vui mừng đi theo sau Đông Phương Hòa.

Nói nửa ngày, hóa ra là muốn hắn ngựa quen đường cũ, trở về với nếp sống vô lề lối như xưa. Nhưng bây giờ, hắn đã không còn như xưa, hắn muốn đi thanh lâu, chẳng ai nói gì được hắn. Hơn nữa, nhìn bộ dạng của Lưu Dạ, xem ra là có việc muốn nhờ hắn giúp đỡ.

Mà việc kia, chắc chắn có liên quan đến cô nương tên Khả Nhi kia.

.*.

Đại Vệ kinh thành, nô nức náo nhiệt, một mảnh trù phú an bình…

Hoa Phố là một khu phố đặc biệt của Vệ Quốc. Nơi này đúng như tên gọi của nó, là nơi tụ tập thanh lâu khắp kinh thành. Vào Hoa Phố, sẽ nhìn thấy một mảnh đèn lồng đỏ, sáng rực cả con đường, mùi son phấn vương vấn trong không khí, các cô nương quần áo lụa là lượn lờ trên đường…

Ở kinh thành Đại Vệ, nổi danh nhất có hai thanh lâu: Tĩnh Nguyệt Lâu và Phiêu Hương Viện. Tĩnh Nguyệt Lâu có danh xưng Đại Vệ đệ nhất thanh lâu, đương nhiên là quy mô vô cùng lớn, các cô nương ở đây cũng đoan trang thanh lịch, không có cái vẻ phấn son nồng nặc như bình thường thanh lâu nữ tử. Có người còn nói, Tĩnh Nguyệt Lâu kỳ thực cũng không giống thanh lâu, mà giống như một trà lâu hơn. Từ cái tên văn nhã, cho đến các cô nương nơi đây. Bước vào Tĩnh Nguyệt Lâu, giống như bước vào một thế giới khác, khiến người ta tâm hồn thanh thản mà tự tại.

Vì vậy, Tĩnh Nguyệt Lâu đa phần đều tập trung các bậc văn nhã nho sĩ, đến uống trà đàm đạo, bàn luận nhân sinh. Cũng có những kẻ ngụy quân tử, muốn học đòi văn vẻ, cũng sẽ đến đây. Nên không thiếu những cảnh náo loạn như bình thường thanh lâu. Chỉ có điều, hiện tượng đó ở Tĩnh Nguyệt Lâu ít hơn mà thôi, và phần lớn cũng được xử lý rất gọn gàng sạch sẽ.

Cách bài trí của Tĩnh Nguyệt Lâu khác hẳn so với thanh lâu thông thường, xảo diệu huyền bí, khiến các vị nhân sĩ không khỏi trầm trồ người đã tạo nên Tĩnh Nguyệt Lâu này. Hơn nữa, phong thái làm việc khác người, những vụ lộn xộn ở Tĩnh Nguyệt Lâu đều được xử lý sạch sẽ thỏa đáng, khiến người ta không khỏi nghi ngờ, đứng đằng sau Tĩnh Nguyệt Lâu này là ai?

Nếu thật sự biết được người đứng sau Tĩnh Nguyệt Lâu, phỏng chừng mọi người sẽ há hốc mồm không thể khép lại được.

Trong Thanh Sương Các, mùi huân y thảo lượn lờ, thanh lọc tâm hồn người…

Một vị tuyệt sắc mỹ nhân đang ngồi trên ghế, vuốt ve chiếc cầm huyền đặt trên bàn. Tam thập lục cầm, huyền gỗ chất, dây như ti, nhìn mỏng manh yếu ớt, lại phi thường dẻo dai, gỗ mặc sắc, đen huyền bóng bẩy, chạm khắc tinh xảo hình những đóa mẫu đơn, xinh đẹp tuyệt trần.

Chỉ cần là người am hiểu về âm luật, chắc chắn sẽ phải giật mình khi nhìn thấy cây đàn này. Đó là Huyền Ti Cầm, một trong Thập Đại Bảo Khí mà người trong thiên hạ mơ ước.

Thập Đại Bảo Khí, mười loại vũ khí thần bí mà kinh khủng nhất khiến giang hồ nhân sĩ mơ ước. Huyền Ti Cầm bài danh thứ sáu, không chỉ là một nhạc cụ khiến các nhạc sĩ mơ ước, mà còn là một vũ khí trí mạng, giết người trong chớp mắt.

Những người có nội công thâm hậu, sẽ có thể luyện được cách giết người bằng âm luật. Vận nội công mà đánh đàn, chuyền âm sắc thành những mũi tên sắc bén, phá không khí mà công kích đối thủ. Không thể không nói, đây là môn võ công vô cùng lợi hại, nhưng cũng rất tổn hại đến cơ thể người dùng. Nhưng nó đòi hỏi người luyện phải có nội công vô cùng khổng lồ mới có thể điều khiển âm sắc. Cho nên trên giang hồ hiện nay, chưa người nào luyện thành.

Thực tế, người thiên hạ chỉ nghe những câu chuyện truyền về Huyền Ti Cầm mà thôi, chứ chưa được kiến thức uy lực của nó. Cho nên Huyền Ti Cầm có lợi hại thật hay không, chẳng ai biết.

Có điều, nếu nói về âm luật, thì Huyền Ti Cầm đúng là cầm trung chi vương. Âm sắc rõ ràng, thanh thúy, có thể đạt đến cảnh giới cao nhất của âm luật.

“Thật sự là Huyền Ti Cầm a! Doanh Doanh, Trúc Nhi, hai muội tặng cho ta thật sao?”

Tuyệt sắc mỹ nhân hai mắt lấp lánh nhìn Huyền Ti Cầm, yêu thích không buông tay, đối với hai nữ tử ngồi trước mặt nàng nói.

Đây không phải ai khác, chính là Lan Tâm công chúa Tần Bích Liễu. Còn hai người kia, là Sùng Anh công chúa Tần Minh Trúc và Huyền Mộng công chúa Tần Doanh Doanh.

“Đúng vậy a! Thực sự là mệnh khổ, lão nương đã phải mạo hiểm mạng sống để trộm ra từ Hắc Long Giáo đấy!”

Tần Minh Trúc không khách khí lấy một quả lê trên bàn, nhai ngon lành.

Tần Minh Trúc bộ dạng tuyệt mỹ, mày kiếm anh khí, mắt to hữu thần, môi cánh sen đỏ mọng, làn da trắng nõn, cho dù có phơi nắng bao lâu cũng không bị đen, cho dù chỉ mới 16 tuổi, dáng người đã lung linh tuyệt hảo, không thẹn là khuynh quốc mỹ nhân, thừa hưởng những gì đẹp nhất từ Dực Đế và mẫu phi của nàng, Đồ Quý Phi.

Đúng là bởi vì có lợi là tuyệt sắc mĩ nhân, cho nên hành động thô lỗ của nàng không khiến cho người ta chướng mắt, ngược lại có một loại hương vị tiêu sái tùy ý.

“Chê cười! Hắc Long Giáo chẳng qua chỉ là một môn phái tà đạo nho nhỏ, còn khiến ngươi mạo hiểm mạng sống?” Tần Doanh Doanh ngồi một bên bĩu môi.

Lại nhìn Tần Doanh Doanh, năm nay chỉ mới 12 tuổi, nhưng đã lộ ra tuyệt sắc chi tư, chắc chắn lớn lên sẽ không hề thua kém Tần Bích Liễu, hoặc là còn hơn thế nữa. Lúc này, nàng chính là nhàm chán ngáp một cái, không hề để ý đến thái độ tùy tiện của Tần Minh Trúc hay ánh mắt sáng như sao của Tần Bích Liễu.

“Con nhóc, ngươi thì biết cái gì? Hắc Long Giáo ngoài mặt thì nhỏ bé yếu ớt, kỳ thực bên trong cao thủ tọa trấn. Nếu không như vậy, làm sao có căn cơ mà cất giữ thiên hạ chí bảo Huyền Ti Cầm?”

Tần Minh Trúc buồn bực định cốc một cái lên đầu Tần Doanh Doanh, nhưng thân hình nhỏ bé kia chợt lóe, đã biến mất khỏi chỗ cũ.

Tần Minh Trúc giật giật khóe miệng. Đường đường thiên hạ đệ nhất đạo tặc Dạ Miêu, lại có khinh công thua tiểu muội, nói ra ai tin a?

Nhưng tiểu muội Tần Doanh Doanh của các nàng cũng thực là quái vật một quả! Không chỉ có cực kỳ thông minh, còn có rất nhiều ý tưởng cổ quái, không ai nghĩ ra được. Dù chỉ mới 12 tuổi, đã sở hữu sản nghiệp khổng lồ, đệ nhất phú thương. Ba năm trước, cũng chính nàng gợi ý thành lập Tĩnh Nguyệt Lâu, chuyên thu thập tình báo để buôn bán, đồng thời trở thành lão bản sau màn. Mà Tần Bích Liễu, cũng nhờ dịp này mà tung hoành thiên hạ một phen.

“Được rồi, Trúc Nhi, Doanh Doanh, thực sự là cảm tạ hai muội!” Tần Bích Liễu ngẩng đầu lên, cười dịu dàng nói.

“Ai nha, tỷ tỷ, ngươi đừng cười như vậy! Ngươi cứ cười như thế, ta sẽ không kiềm lòng được mà muốn ăn ngươi!” Tần Minh Trúc cảm thán nói. Vị mỹ nhân tỷ tỷ này, nàng nhìn thế nào cũng vẫn thấy diễm quang bắn ra bốn phía, xinh đẹp khiến người khác hít thở không thông.

“Sắc nữ!” Tần Doanh Doanh lè lưỡi.

“Nhóc con, đứng lại, xem ta bắt được có lột da ngươi hay không!?”

Thế là hai người đùa giỡn thành một vòng trong phòng.

Tần Bích Liễu dịu dàng nhìn theo bóng dáng hai muội muội, sau lại chuyển ánh mắt đến Huyền Ti Cầm.

Thực sự là tuyệt thế hảo cầm. Nhìn chất gỗ này, nhìn dây đàn này, thứ nào không phải là cực phẩm? Đối với một người yêu đàn như mạng như nàng, Huyền Ti Cầm không thể nghi ngờ là một báu vật thượng đẳng. Nàng cho dù cũng có võ công, nhưng nội công của nàng nếu so sánh cùng Doanh Doanh và Trúc Nhi thì thật đúng là quá xấu hổ. Cho nên nàng không có ý định dùng Huyền Ti Cầm làm vũ khí.

Hai vị tỷ muội thân thiết nhất của nàng biết sự si mê của nàng đối với cầm, nên đã mất rất nhiều công sức để tìm được Huyền Ti Cầm này. Nàng biết các nàng vất vả thế nào, nàng rất cảm động. Thật sự là, thân tình quá mức kỳ diệu.

Trong phòng, tiếng cười nói truyền ra.

Dung Họa từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy tứ công chúa cùng cửu công chúa đang không kiêng nể gì đùa giỡn. Nàng chỉ có thể lắc đầu thở dài, sau đó đi đến bên cạnh Tần Bích Liễu.

“Công… Cô nương, đã đến giờ, mời người thay y phục. Liễu Nương đã ở bên ngoài giới thiệu rồi!”

Tần Bích Liễu khẽ gật đầu.

“Doanh Doanh, Trúc Nhi, hai người tạm thời trở về Hoàng cung trước đi nhé! Đến lúc ta phải xuất hiện rồi!”

Tần Minh Trúc và Tần Doanh Doanh dừng lại, rất ăn ý gật đầu. Sau đó liền một cái chớp mắt, hai bóng người cùng biến mất.

Tần Bích Liễu cười khẽ, lắc đầu. Sau đó để cho Dung Họa thay y phục cho nàng.

Đó là một bộ y phục trắng muốt như ánh trăng, thêu những đường chỉ kim tuyến bạc lấp lánh hoa sen. Trông nàng như Bạch Liên tiên nữ hạ phàm, xinh đẹp không nhiễm bụi trần. Khăn tử sa che mặt, cất dấu một phần của dung nhan tuyệt sắc kia, chỉ lộ ra một đôi thu thủy mâu, mày nhược liễu. Tóc đen như thác tùy ý xõa tung sau lưng, chỉ đơn giản được cuộn lên một búi tóc nhỏ, cài một chiếc bạch ngọc trâm hình hoa mai. Một chuỗi châu sai vòng qua giữa trán, rủ xuống một viên đá ruby đỏ như máu, rực rỡ yêu mị. Thanh thuần, bí ẩn, yêu mị, ba loại khí chất bất đồng, lại đầy đủ tập hợp trên người nàng.

Đêm nay, nàng là người xinh đẹp nhất, đặc biệt nhất của Tĩnh Nguyệt Lâu…

.*.

Bước vào Tĩnh Nguyệt Lâu, như đến một thế giới khác…

Dưới sàn là thảm len được thêu những đồ án hoa mỹ, xinh đẹp, hai bên che rèm màu xanh nhạt, mông lung mộng ảo. Giữa đại sảnh, một chiếc đài cao hình tròn được dựng lên nổi bật. Phía dưới bày không đồng nhất các loại bàn ghế, dường như là nơi để khách nhân thưởng nghệ. Các cô nương ở đây cũng không phấn son nồng nặc như những thanh lâu khác, lại càng không có vẻ lả lướt phong tao, mà tràn đầy nhã nhặn hơi thở, có vẻ giống tiểu thư khuê các hơn.

Đây là cảm nhận của Đông Phương Hòa khi vừa bước vào Tĩnh Nguyệt Lâu. Rất lạ, cũng rất mới mẻ.

Trong lúc đó, Lưu Dạ đang nhìn ngó khắp nơi, giống như đang tìm kiếm gì đó.

Nha hoàn dẫn đường cho bọn họ thấy được hành động của Lưu Dạ, khẽ che miệng cười.

“Lưu công tử, ngài muốn tìm Khả Nhi tỷ tỷ sao?” Nha hoàn không chút e ngại trêu chọc Lưu Dạ.

Lưu Dạ xấu hổ gãi đầu, cười khổ.

Đông Phương Hòa nhìn bộ dạng của Lưu Dạ, thầm nghĩ, tiểu tử này động chân tình sao? Hi vọng là không phải. Vì nếu thật sự động chân tình, sẽ rất khó khăn. Lưu Công Bình cổ hủ cỡ nào, làm sao đồng ý cho một thanh lâu nữ tử gả nhập Lưu gia!?

“Lưu công tử cứ yên tâm, hôm nay Liễu Nương không có an bài khách nhân cho Khả Nhi tỷ tỷ, tỷ ấy vẫn đang đợi ngài đâu!”

“Thật vậy sao? Đa tạ cô nương, đa tạ cô nương!” Lưu Dạ mừng rỡ ra mặt, vội vàng liên tục cảm tạ.

“Công tử đừng khách khí, ta cũng có làm được gì đâu!” Nha hoàn cười khẽ, sau đó nói, “Lưu công tử, Trấn Quốc tướng quân, hai ngài muốn an bài nhã gian hay ngồi ở đại sảnh?”

“Nhã gian!” Đông Phương Hòa tà tà cười, trong lòng thầm nghĩ, Tĩnh Nguyệt Lâu quả nhiên là ngọa hổ tàng long, ngay cả một nha hoàn nho nhỏ cũng biết hắn là Trấn Quốc tướng quân.

Bởi vì từ khi hồi kinh đến giờ, Đông Phương Hòa không hề bước chân ra khỏi tướng phủ trừ khi đến Hoàng cung, cho nên bình thường cũng chẳng có mấy người biết hắn là Trấn Quốc tướng quân.

“Vừa hay, Trúc Gian còn trống, không có ai đặt. Hai vị mời đi theo nô tỳ!”

Nha hoàn cười nói, sau đó quay người dẫn Đông Phương Hòa và Lưu Dạ đến Trúc Gian.

Trúc Gian là một trong tứ nhã gian của Tĩnh Nguyệt Lâu, chỉ dành cho những ai quyền cao chức trọng mà thôi. Tứ nhã gian lần lượt là Tùng, Cúc, Trúc, Mai, danh tiếng ngất trời.

Bên trong Trúc gian, bày bốn chậu trúc nhỏ, xanh mát khả nhân. Trên vách tường treo những bức tranh thủy mặc, chủ yếu cũng là vẽ cây trúc. Thủ pháp sống động, nét vẽ tinh tế, có thể nhận biết người đã vẽ nên những bức tranh này tài nghệ siêu quần đến mức nào. Huân đầy Trúc Gian là mùi hoa nhài thoang thoảng, thấm đậm lòng người.

“Thế nào? Ta không lừa ngươi chứ? Tĩnh Nguyệt Lâu này thực sự là khác người!”

Lưu Dạ bước vào phòng, cảm thán nói.

“Ân, đúng là khác người!”

Đông Phương Hòa cười khẽ, chậm rãi ngồi xuống ghế.

Chiếc bàn tiếp khách được đặt sát cửa sổ. Từ nơi này nhìn xuống, có thể quan sát toàn bộ Tĩnh Nguyệt Lâu.

Lúc này, người ra người vào đã rất tấp nập, không thiếu tranh chấp chỗ ngồi.

Bỗng nhiên, một tiếng kẻng vang lên, kinh động hết thảy mọi người trong Tĩnh Nguyệt Lâu. Lập tức có một nhóm nha hoàn cầm chụp lồng đèn, mang đến che hết tất cả các đèn lại. Thoáng chốc ánh sáng trong Tĩnh Nguyệt Lâu bị giảm bớt, nhìn qua phi thường thần bí mộng ảo.

Trên đài cao, một nữ tử chậm rãi bước lên. Nữ tử dung mạo thanh tú, không thể nói là đẹp, nhưng lại có cái vẻ đoan chính trời sinh, khiến người ta không dám coi thường nàng. Theo sau nàng là bốn nha hoàn. Nàng mặc quần áo lục sắc, thêu đồ án lá trúc, tươi mát khả nhân. Bốn nha hoàn y phục vàng nhạt, gấu váy thêu hoa mai, đoan trang thanh lịch.

Nữ tử đứng ở trên cao, mỉm cười nhìn xuống khắp mọi người.

“Các vị đại gia hảo! Hôm nay các vị bớt chút thời gian đến đây, Liễu Nương ta thật biết ơn!”

Nói xong, nàng khẽ cúi người, thi lễ một cái.

Tiếng vỗ tay nhỏ nhẹ vang lên khắp đại sảnh.

“Hôm nay, theo thông lệ, là đến lượt Nguyệt Cơ cô nương lên đài. Nói vậy, các vị ở đây chủ yếu vì Nguyệt Cơ cô nương mà đến đi!”

Liễu Nương vẫn mỉm cười, ánh mắt đảo một vòng.

“Các vị, Liễu Nương ta sẽ không làm các vị giảm hưng trí. Vẫn là lệ cũ, Nguyệt Cơ cô nương sẽ biểu diễn ba đợt. Một tiết mục đàn, một tiết mục ca, và một tiết mục múa. Những ai muốn nhập khuê phòng của Nguyệt Cơ cô nương để tiếp tục nghe nàng đánh đàn, xin mời ra giá. Tĩnh Nguyệt Lâu nghiêm cấm tất cả các hành vi ép bức các vị cô nương. Chắc các vị không quên kết cục của Viên tổng sứ và một vài quan lại khác chứ?”

Thấy mọi người phía dưới đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, Liễu Nương hài lòng gật đầu, cúi người chào.

“Như vậy, Liễu Nương xin lui xuống, nhường chỗ cho Nguyệt Cơ cô nương vậy!”

Tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy, không thiếu người phấn khích đứng lên, hô to tên Nguyệt Cơ.

Đông Phương Hòa càng lúc càng tò mò, Nguyệt Cơ này rốt cuộc là người như thế nào? Lại có thể có được bực này thanh danh cùng lợi thế.

Hắn thật là mong chờ a…

.*.